Người có công giúp đỡ cách mạng

Khúc Ca Bình Minh Nơi Đất Mẹ

Khúc Ca Bình Minh Nơi Đất Mẹ

Vĩnh Long03/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Ca Bình Minh Nơi Đất Mẹ

Người ta thường nói, những người sinh ra vào thời khắc khởi đầu của một năm mới luôn mang trong mình một sức sống mãnh liệt và một sứ mệnh đặc biệt. Ông Nguyễn Văn Yên chính là một người như thế. Sinh vào ngày đầu tiên của năm 1947, giữa lúc dải đất quê hương đang oằn mình trong khói lửa kháng chiến, tuổi thơ và thanh xuân của ông đã gắn liền với vận mệnh của giang sơn, bờ cõi.

Lớn lên từ dòng sữa mẹ và củ khoai, củ sắn nơi mảnh đất Tích Phúc nghèo khó nhưng giàu truyền thống cách mạng, chàng trai Nguyễn Văn Yên đã sớm hun đúc trong mình một lòng yêu nước nồng nàn. Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giục giã, ông đã xếp lại những ước mơ bình dị của tuổi đôi mươi, tạm biệt lũy tre làng Tích Phúc để khoác lên mình màu áo xanh người lính. Hành trang ra trận chẳng có gì nhiều ngoài một trái tim rực cháy và niềm tin sắt đá vào ngày mai độc lập.

Chiến trường những năm tháng ấy là một thử thách nghiệt ngã đối với bất kỳ một người lính trẻ nào. Giữa làn mưa bom bão đạn, trong cái đói, cái rét của những đêm dài khoét núi ngủ hầm, ông và các đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Những trận đánh giáp lá cà, những đêm hành quân xé toạc màn sương, ông đã đi qua tất cả bằng lòng quả cảm vô song. Trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, người con của đất Tích Phúc chưa một lần chùn bước. Ông sẵn sàng hiến dâng cả tuổi trẻ, máu xương để giữ vững từng tấc đất quê hương, mở đường cho những đoàn quân chiến thắng tiến về.

Chiến tranh khép lại, non sông thu về một mối. Ông Nguyễn Văn Yên trở về với quê nhà Tích Phúc yêu dấu, nhưng một phần thân thể của ông đã vĩnh viễn gửi lại nơi chiến trường xưa. Tấm thẻ thương binh với tỷ lệ thương tật 21-60% là minh chứng thầm lặng cho những năm tháng hiến dâng không tiếc nuối. Đó là những "vết sẹo thời gian" hằn sâu trên da thịt, cứ mỗi bận trái gió trở trời lại đau nhức nhối, nhắc nhở ông về một thời hoa lửa kiêu hùng cùng những đồng đội đã ngã xuống.

Giờ đây, khi đã ở cái tuổi xế chiều, đứng trên mảnh đất Tích Phúc thanh bình, ngắm nhìn đàn cháu nhỏ vui đùa dưới ánh bình minh, người cựu binh ấy khẽ nở nụ cười mãn nguyện. Những mất mát, hy sinh của ông đã hóa thành màu xanh của hòa bình, thành cuộc sống ấm no hôm nay. Câu chuyện về cuộc đời ông — người lính sinh ngày đầu năm — mãi là một khúc ca lay động, một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước cho các thế hệ mai sau noi theo

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn