Khúc Ca Chiến Thắng Của Đôi Nạng Gỗ
Sau năm 1968, Trở về từ chiến trường
Tôi là lính đặc công, đơn vị chúng tôi thường được gọi vui là "những bóng ma đêm". Chúng tôi có nhiệm vụ thâm nhập sâu vào lòng địch, đánh phá các căn cứ, kho tàng và sở chỉ huy của đối phương.
Trong Chiến dịch Mậu Thân 1968, tôi tham gia một trận đánh quan trọng vào một sân bay quân sự lớn. Nhiệm vụ là đặt mìn phá hủy khu vực máy bay chiến đấu. Đêm đó, sương mù dày đặc là đồng minh của chúng tôi. Chúng tôi bò qua hàng rào thép gai, né tránh ánh đèn pha và chó nghiệp vụ.
Khi vừa hoàn thành việc gài mìn và chuẩn bị rút lui, tôi vướng phải một bãi mìn chôn lấp vội vàng. Tiếng nổ không lớn, nhưng đủ để xé toạc đêm tối và cướp đi một phần chân phải của tôi.
Đồng đội đã kịp thời đưa tôi ra khỏi khu vực nguy hiểm. Tôi may mắn sống sót, nhưng sau này, tôi phải làm quen với cuộc sống của một thương binh cụt chân.
Những ngày đầu tiên ở bệnh viện, tôi gần như suy sụp. Mất chân, mất đi khả năng chạy nhảy, cảm giác như mất đi sự sống. Tôi từng là một người lính tinh nhuệ, một vận động viên giỏi, và giờ đây, tôi phải dựa vào đôi nạng gỗ để di chuyển.
Tôi bắt đầu cáu kỉnh, giận dữ. Tôi không muốn gặp ai, không muốn nói chuyện. Tôi thấy mình đã trở thành gánh nặng cho đồng đội và gia đình.
Thế rồi, một buổi sáng, có một cô y tá trẻ mang đến cho tôi một lá thư của Trưởng tiểu đoàn cũ. Thư viết ngắn gọn:
"Sáu à, cậu nghĩ chân cậu mất là hết à? Sai rồi! Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ và chiến thắng. Đôi nạng gỗ của cậu không phải là sự kết thúc, mà là một phần mở rộng của ý chí. Mỗi bước đi bằng nạng của cậu chính là một khúc ca chiến thắng, một lời tuyên bố rằng chúng ta đã đánh bại được chiến tranh và trở về."
Lời động viên đó như một liều thuốc tinh thần mạnh mẽ. Tôi nhìn vào đôi nạng gỗ. Chúng được làm từ thân cây mít, chắc chắn và có màu nâu sẫm. Tôi tự nhủ, nếu không thể chạy, tôi sẽ đi, tôi sẽ đi vững chãi bằng đôi nạng này.
Tôi bắt đầu tập đi. Ban đầu rất khó khăn, tay tôi đau nhức, người tôi đổ mồ hôi. Nhưng mỗi bước đi, tôi lại nhớ đến lời của Trưởng tiểu đoàn.
Sau khi hòa bình lập lại, tôi trở về quê hương. Tôi dùng đôi nạng gỗ để đi học nghề, rồi mở một xưởng mộc nhỏ. Đôi nạng đi cùng tôi vào rừng lấy gỗ, đi cùng tôi đến từng phiên chợ.
Khi có người hỏi về vết thương của tôi, tôi luôn cười và nói: "Tôi mất một chân để giành lấy trọn vẹn non sông. Đôi nạng này là kỷ vật chiến trường của tôi."
Đôi nạng không chỉ giúp tôi đi lại, nó còn là biểu tượng của tinh thần vượt lên số phận của người lính. Đến tận bây giờ, khi đã già, tôi vẫn giữ đôi nạng gỗ cũ đó, đã được sửa chữa nhiều lần, như giữ một chiếc huân chương quý giá nhất.
Khúc ca chiến thắng không chỉ vang lên trên chiến trường, mà còn là tiếng cộc... cộc... cộc kiên cường của đôi nạng gỗ trên con đường đời của người thương binh.
Chào bạn. Chúng ta tiếp tục Câu Chuyện Số 11. Để làm phong phú thêm góc nhìn, lần này tôi xin được hóa thân thành một nhân vật ít được nhắc đến trên các mặt báo, nhưng lại đóng vai trò cực kỳ quan trọng: Người có công giúp đỡ cách mạng ở vùng địch hậu.



