Bài viết

Khúc ca chiến thắng trên bầu trời Thủ đô

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mùa đông năm 1972 đã trở thành dấu mốc không thể nào quên trong lịch sử dân tộc. Hà Nội, Hải Phòng cùng nhiều tỉnh miền Bắc trở thành trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Nhưng chính nơi đây, quân và dân ta đã làm nên một chiến thắng vang dội, đi vào lịch sử với tên gọi đầy kiêu hãnh: “Chiến thắng Điện Biên Phủ trên không”.

Phú Thọ26/12/2025Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khúc ca chiến thắng trên bầu trời Thủ đô

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mùa đông năm 1972 đã trở thành dấu mốc không thể nào quên trong lịch sử dân tộc. Hà Nội, Hải Phòng cùng nhiều tỉnh miền Bắc trở thành trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Nhưng chính nơi đây, quân và dân ta đã làm nên một chiến thắng vang dội, đi vào lịch sử với tên gọi đầy kiêu hãnh: “Chiến thắng Điện Biên Phủ trên không”.

Nhớ lại những ngày tháng ấy, cựu chiến binh, thương binh Đoàn Trần Tạc vẫn không giấu được niềm xúc động. Ông kể rằng, từ rất sớm, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dự báo: “Trước sau Hà Nội cũng sẽ phải đón những đợt máy bay của đế quốc Mỹ đánh phá và chắc chắn chúng sẽ đánh một cách rất kinh khủng”. Lời căn dặn ấy trở thành kim chỉ nam để quân và dân Thủ đô chủ động chuẩn bị, sẵn sàng bước vào cuộc đối đầu không cân sức trên bầu trời.

Mười hai ngày đêm cuối tháng 12 năm 1972 là mười hai ngày đêm cả Hà Nội rung chuyển trong tiếng bom đạn. Đó không chỉ là cuộc chiến của bộ đội phòng không – không quân, mà là cuộc chiến của toàn dân. Dân quân, du kích, phụ nữ, đàn ông, người già, trẻ nhỏ… tất cả đều góp sức theo cách của mình. Những học sinh cấp ba khi ấy mang nước, tiếp đạn, phục vụ bộ đội ngay tại các trận địa, góp phần nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa vào chiến thắng chung.

Tại trận địa tên lửa của Tiểu đoàn 65 bên Gia Lâm, theo lời ông Đoàn Trần Tạc, quân ta đã bắn rơi một chiếc B52, khiến “pháo đài bay” khổng lồ cháy rực giữa bầu trời đêm. Đó là cú đánh trực diện vào niềm kiêu ngạo của không quân Mỹ – lực lượng vẫn luôn coi B52 là loại máy bay “bất khả xâm phạm”. Dù những ngày trước đó đã chịu tổn thất nặng nề, nhưng kẻ thù vẫn tiếp tục leo thang, điên cuồng ném bom với hy vọng khuất phục ý chí của Hà Nội.

Chiến tranh không chỉ có chiến công, mà còn chất chứa những mất mát đau thương. Ông Tạc nghẹn ngào nhắc tới thảm cảnh tại số nhà 22, 24 phố Khâm Thiên, nơi một lớp mẫu giáo cùng các ông bà đưa trẻ xuống hầm trú ẩn đã hy sinh gần như toàn bộ. Ở Thái Nguyên, một đại đội thanh niên xung phong có 61 người thì 60 người đã ngã xuống, chỉ còn lại duy nhất một người sống sót – chính là ông Đoàn Trần Tạc.

Đỉnh điểm của cuộc chiến là ngày 26/12/1972, khi đế quốc Mỹ huy động tới 120 chiếc B52 đồng loạt đánh phá Hà Nội. Nhưng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, với lòng căm thù được hun đúc từ những đau thương trước đó, quân và dân ta đã biến nỗi đau thành ý chí thép, quyết tâm hạ gục kẻ thù ngay trên bầu trời Thủ đô.

Chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không” không chỉ buộc Mỹ phải chấm dứt ném bom miền Bắc, mà còn khẳng định bản lĩnh, trí tuệ và sức mạnh của một dân tộc nhỏ bé nhưng kiên cường. Đó thực sự là một khúc ca chiến thắng được viết nên bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước bất khuất của quân và dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn