KHÚC CA CHIẾN THẮNG TRÊN THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
KHÚC CA CHIẾN THẮNG TRÊN THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Thắng (Cựu chiến binh Trung đoàn 48, Sư đoàn 320)
"81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một khúc tráng ca bất tử của thế hệ chúng tôi. Mỗi mét đất, mỗi viên gạch đổ nát nơi đây đều thấm đẫm máu xương của hàng ngàn chiến sĩ tuổi đôi mươi. Địch đã dội xuống mảnh đất chật hẹp này khối lượng bom đạn tương đương với vài quả bom nguyên tử, biến tòa thành cổ thành một biển lửa ngút trời.
Trận đánh đêm ngày 15 tháng 8, tiểu đội tôi nhận lệnh phải giữ vững một đoạn bờ thành đổ nát hướng Đông để ngăn không cho lữ đoàn dù của địch thâm nhập vào nội đô. Pháo bầy nã liên tục làm sập hầm trú ẩn, đất đá chôn vùi hai đồng chí thương binh nặng. Tôi và cậu lính trẻ tên tú, quê Hà Tây, vừa dùng tay không bới đất cứu đồng đội, vừa bắn trả quyết liệt các đợt tiến công của địch.
Tú bị một viên đạn súng máy bắn trúng ngực, cậu ngã vào lòng tôi, bàn tay run rẩy rút trong túi áo ra một cây sáo trúc nhỏ tự làm bằng ống tre rừng. Tú thều thào qua hơi thở đứt quãng: 'Anh Thắng ơi... em không kịp thổi bài 'Tiến quân ca' mừng ngày chiến thắng rồi... Anh giữ lấy cây sáo này... thổi cho anh em nghe nhé...' . Tú nhắm mắt xuôi tay khi nụ cười còn vương trên bờ môi rớm máu.
Tôi cắn răng nén đau thương, giắt cây sáo vào thắt lưng súng, tiếp tục ôm khẩu AK nhắm thẳng quân thù mà nổ súng cho đến khi bình minh ló rạng, bẻ gãy hoàn toàn đợt phản công cuối cùng của địch. Khúc ca chiến thắng thời hoa lửa năm ấy được viết nên từ những sự hy sinh cao cả như thế. Thế hệ chúng tôi đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân dưới làn mưa bom bão đạn, quyết giữ vững mảnh đất quê hương cho đến ngày toàn thắng vinh quang."



