KHÚC CA CỔNG TRỜI VÀ DẤU CHÂN NƠI CỘT MỐC QUẢN BẠ
Có những vùng đất mà mây trắng bồng bềnh cuộn lấy những vách đá tai mèo nhọn sắc, nơi gió bấc xối xả qua khe núi nghe như tiếng gọi vọng về từ một thời hoa lửa. Nơi "cổng trời" Quản Bạ hiểm trở, hình ảnh người lính quân hàm xanh bám gót tuần tra đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng trung thành với dải đất biên thùy.
Có những vùng đất mà mây trắng bồng bềnh cuộn lấy những vách đá tai mèo nhọn sắc, nơi gió bấc xối xả qua khe núi nghe như tiếng gọi vọng về từ một thời hoa lửa. Nơi "cổng trời" Quản Bạ hiểm trở, hình ảnh người lính quân hàm xanh bám gót tuần tra đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng trung thành với dải đất biên thùy.
Rời xa bản làng Thôm Luông khi tuổi đời vừa tròn mười chín, người chiến sĩ trẻ mang theo trái tim nóng hổi nhập ngũ vào lực lượng Bộ đội Biên phòng Quản Bạ. Nơi tuyến đầu thời điểm giữa thập niên 80 là thử thách tột cùng của thiên nhiên và sương gió: núi đá trập trùng, khí hậu sương muối giá lạnh buốt giá quanh năm và những chặng tuần tra vượt dốc đá trơn trượt giữa ngàn mây.
Với tâm niệm "Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt", người lính biên phòng đã trải qua ba năm ròng rã nếm trải cái rét ngấm vào gân máu. Họ ngày đêm bám sát từng đường biên, cột mốc để giữ vững bình yên cho bờ cõi Tổ quốc. Bát cơm sẻ chia giữa hầm đá ngột ngạt, ngụm nước suối hiếm hoi chuyền tay nhau hay cái siết tay ấm áp trước mỗi chuyến tuần tra đêm đã kết thành sức mạnh kiên cường giúp họ vượt qua muôn vàn gian khó.
Hoàn thành nghĩa vụ bảo vệ biên cương, người lính trở về với nhịp sống bình dị nơi quê nhà Thượng Nông. Cởi bỏ bộ quân phục dính màu bụi đá Quản Bạ, ông mang tinh thần kiên định và phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vào từng xá cày, mảnh nương, tiếp tục xây dựng cuộc sống gia đình ấm no. Dấu chân nơi cột mốc Quản Bạ năm xưa mãi là bản hùng ca về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.



