Khúc Ca Giữ Đất: Cuộc Chiến Bảo Vệ Biên Giới Tây Nam Và Nghĩa Vụ Quốc Tế Thiêng Liêng
tác giả: Lê Thị Thu Thương
Vào những năm cuối thập niên 1970, khi đất nước vừa khép lại cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trường kỳ, tưởng chừng nhân dân ta sẽ được yên bình tận hưởng thành quả hòa bình, thì một thảm họa mới lại bất ngờ ập đến từ biên giới phía Tây Nam. Tập đoàn phản động Pol Pot - Ieng Sary, sau khi cướp được chính quyền ở Campuchia, đã biến đất nước chùa tháp thành một lò sát sinh đẫm máu đối với chính đồng bào mình, đồng thời nuôi dưỡng dã tâm xâm lược bành trướng, liên tục tấn công đẫm máu vào các làng mạc trù phú dọc biên giới nước ta. Trước hiểm họa mất còn và tiếng kêu cứu thảm thiết của nhân dân láng giềng, quân và dân Việt Nam một lần nữa phải cầm súng, viết nên bản hùng ca bảo vệ biên cương Tổ quốc và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Tội Ác Dã Man Và Lời Thề Giữ Vững Biên Cương
Từ năm 1975 đến năm 1978, tập đoàn Pol Pot đã huy động lực lượng liên tục tàn phá dã man các vùng biên giới nước ta từ Tây Ninh, An Giang đến Kiên Giang. Chúng không chừa một thủ đoạn nào: đốt phá nhà cửa, cướp bóc tài sản, giật mình thấu tận trời xanh trước cảnh tượng hàng loạt dân thường vô tội tại Ba Chúc (An Giang) bị sát hại dã man trong những vụ thảm sát kinh hoàng.
Trước những hành động ngang ngược và tàn độc ấy, Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đã kiên trì tìm kiếm giải pháp hòa bình, ngoại giao. Thế nhưng, đổi lại sự thiện chí của ta chỉ là sự lấn tới và ngạo mạn của kẻ thù. Không thể chùn bước trước nanh vuốt ngoại xâm, quân đội và nhân dân ta buộc phải đứng lên, cầm súng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, quyết không để giặc giày xéo quê hương.
Cuộc Phản Công Chớp Nhoáng Và Hành Trình Cứu Giúp Nhân Dân Campuchia
Tháng 12 năm 1978, sau khi đập tan các đợt tiến công xâm lược của địch ở biên giới, dưới sự lãnh đạo tài tình của Bộ Quốc phòng và sự dũng mãnh của các lực lượng vũ trang nhân dân, quân ta đã mở cuộc phản công và tiến công chiến lược quy mô lớn.
Không chỉ dừng lại ở việc quét sạch quân địch khỏi bờ cõi, theo lời kêu gọi khẩn thiết của Mặt trận Đoàn kết Dân tộc Cứu nước Campuchia, quân tình nguyện Việt Nam đã vượt biên giới sang đất bạn, sát cánh cùng lực lượng cách mạng Campuchia mở chiến dịch thần tốc giải phóng thủ đô Phnôm Pnh vào ngày 7 tháng 1 tháng 1979.
Hình ảnh những người lính Cụ Hồ chia sẻ từng hạt gạo, viên thuốc cho người dân Campuchia vừa thoát khỏi "nạn diệt chủng" đã làm rung động trái tim nhân loại. Đó là minh chứng sáng ngời cho tinh thần quốc tế vô tư, trong sáng, "giúp bạn là tự giúp mình", khẳng định phẩm chất cao đẹp của quân đội nhân dân Việt Nam: đi đến đâu là mang lại sự sống, hòa bình và hy vọng đến đó.
Ngọn Đuốc Của Tình Hữu Nghị Và Hòa Bình
Chiến tranh biên giới Tây Nam khép lại, để lại sau đó là bài học sâu sắc về lòng cảnh giác, tinh thần quyết tâm bảo vệ độc lập chủ quyền và nghĩa cử cao đẹp của tình đoàn kết quốc tế.
Câu chuyện về những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng ấy mãi mãi là niềm tự hào, truyền cho thế hệ hôm nay niềm tin sắt đá: Sức mạnh của dân tộc Việt Nam không chỉ nằm ở ý chí kiên cường chống giặc ngoại xâm, mà còn ở trái tim nhân hậu, lòng vị tha và khát vọng hòa bình cho toàn nhân loại. Biên cương Tổ quốc hôm nay yên bình, rợp bóng cây xanh, chính là thành quả được đánh đổi bằng máu xương và sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh đi trước.



