Khúc ca hòa bình
Khúc ca hòa bình
Ông Nguyễn Văn Đức, một cựu chiến binh tuổi đã ngoài tám mươi, thường ngồi bên hiên nhà mỗi chiều.
Mỗi khi nghe tiếng trẻ em vui đùa ngoài sân trường, ông lại mỉm cười.
Ông nhớ đến những năm tháng tuổi trẻ của mình.
Nhớ những người đồng đội.
Nhớ những chặng đường hành quân.
Nhớ những hy sinh và mất mát.
Nhưng trên tất cả, ông nhớ đến ngày đất nước hòa bình.
Ông nói với các cháu:
– Điều quý giá nhất mà thế hệ chúng tôi mong muốn không phải là danh tiếng hay phần thưởng, mà là được nhìn thấy các cháu lớn lên trong hòa bình.
Ánh nắng chiều dần buông xuống.
Tiếng cười trẻ thơ vẫn vang lên trong xóm nhỏ.
Và với người lính già, đó chính là khúc ca đẹp nhất của cuộc đời – khúc ca của hòa bình, đoàn tụ và tương lai.


