Bài viết

Khúc Ca Hóa Đá

Ninh Bình28/04/2026Đỗ Thu Hoài (THPT Nguyễn Trường Thuý)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“...Đêm nay, nằm dưới hầm trú ẩn tại chiến trường Quảng Trị, tiếng bom gầm thét liên hồi. Mình nhớ mái trường, nhớ màu áo trắng, nhớ cả cái thơm ngát của bông hoa dại ven đường quê. Nhưng Thành ơi, cầm chắc súng! Tổ quốc đang gọi, và tuổi trẻ của chúng mình, nếu có cháy, hãy cháy cho rực rỡ nhất...”

Đó là những dòng nhật ký nhòe mực của Nguyễn Văn Thành, chàng sinh viên năm thứ hai Khoa Văn, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, người đã xếp bút nghiên lên đường vào năm 1971.

“Thời hoa lửa” – cụm từ nghe vừa đẹp, vừa bi tráng. Nó là thời của những người lính tuổi mười chín, đôi mươi, mang trong mình trái tim nồng nàn tình yêu lứa đôi và tình yêu đất nước. Với Thành, chiến tranh không chỉ là sự tàn khốc, mà là bài kiểm tra lớn nhất của lòng quả cảm.

Đồng đội của Thành, những chàng trai đến từ mọi miền quê, kể về Lâm “còi” – anh lính quê Thái Bình luôn mang theo cây đàn nguyệt cũ, tiếng đàn của Lâm làm dịu đi những cơn đau khi bị thương. Hay chuyện về Chị Mai – nữ thanh niên xung phong gan dạ, người đã không ngần ngại lao vào làn bom đạn để vá đường cho xe qua trong đêm.

Thành kể lại trong thư gửi về gia đình, ngày 30/4/1975, khi nghe tin Sài Gòn giải phóng, anh và các đồng đội đã khóc. Họ khóc cho những người bạn không kịp nhìn thấy hòa bình, khóc cho tuổi thanh xuân đã gửi lại nơi chiến trường, nhưng hơn hết, họ khóc vì hạnh phúc được làm người Việt Nam.

“Khúc Ca Hóa Đá” không chỉ là câu chuyện của riêng Thành, mà là câu chuyện của cả một thế hệ. Họ đã mang theo “màu hoa lửa” ấy, biến nó thành ngọn lửa của ý chí, kiên cường, và tình yêu thương, để hôm nay, chúng ta có được bầu trời xanh bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn