Khúc Ca Màu Xanh Lá
Sinh năm 1952 tại Hà Nội, chàng sinh viên xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ năm 1971. Ông là một trong những người lính đã đi qua mùa hè đỏ lửa 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, mang theo ký ức về một tình yêu trong sáng nhưng đầy quả cảm thời chiến.
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị không có gió mát, chỉ có tiếng gầm rú của bom đạn và cái nóng như hắt lửa từ vách đá. Chàng sinh viên Văn khoa trường Đại học Tổng hợp Hà Nội – Nguyễn Minh Chiến – khi ấy mới tròn 20 tuổi, ôm cây súng AK nằm dưới giao thông hào, bộ quân phục xanh lá đã sờn rách và bám chặt bùn đất.
Giữa lằn ranh cái chết và sự sống, thứ duy nhất giữ cho tâm hồn Chiến không bị chai sạn chính là chiếc ba lô con cóc. Trong đó, bọc kỹ sau lớp ni-lông, là một cuốn sổ tay nhỏ và một nhành hoa phượng ép khô đã phai màu. Đó là món quà của Hà – cô bạn cùng lớp, người con gái có nụ cười tỏa nắng phố Khâm Thiên – tiễn anh ngày lên đường tại ga Hàng Cỏ.
Hà từng bảo: “Chiến đi giữ bình yên cho đất nước, Hà ở lại giữ bình yên cho những trang thơ của Chiến. Đợi ngày hòa bình, mình lại lên giảng đường nhé!”
Đêm ngày 16 tháng 8 năm 1972, trận pháo kích của địch cày nát một góc chiến hào. Chiến bị sức ép của bom ngất đi. Khi tỉnh lại giữa màn đêm khét lẹt mùi thuốc súng, xung quanh anh là khoảng lặng đáng sợ của những đồng đội đã ngã xuống. Khủy tay anh rớm máu, chiếc ba lô bị mảnh bom găm rách bươm. Chiến hốt hoảng bới đất tìm kiếm. Cuốn sổ tay rách góc, nhành hoa phượng khô rơi ra, mỏng manh nhưng kỳ diệu thay, nó vẫn vẹn nguyên không bị ngọn lửa bom đạn thiêu rụi.
Nhìn màu đỏ úa của nhành hoa phượng, Chiến như thấy lại bầu trời Hà Nội rực rỡ, thấy ánh mắt kiên cường của Hà. Anh ôm chặt kỷ vật vào ngực, nước mắt hòa lẫn máu và bùn đất. Chính sức mạnh từ hậu phương, từ lời hứa tuổi đôi mươi đã tiếp thêm cho anh ý chí sắt đá để cùng đồng đội kiên cường bám trụ suốt 81 ngày đêm khói lửa.
Chiến tranh kết thúc, Chiến may mắn trở về với một vài vết sẹo trên cơ thể. Ngày anh bước chân về lại giảng đường đại học cũ, hàng phượng vĩ năm nào lại đang vào mùa trổ bông đỏ rực. Từ xa, một bóng dáng quen thuộc đang ôm chồng giáo trình đứng đợi. Hà vẫn ở đó, tóc dài hơn và ánh mắt vẫn vẹn nguyên niềm tin ngày cũ.
"Thời hoa lửa của chúng tôi không chỉ có máu và nước mắt. Nó có cả màu xanh của hy vọng, màu đỏ của tình yêu và lòng quả cảm.



