KHÚC CA THÁNG NĂM: BINH NHẤT CHIẾN SĨ CAO VĂN TƯ
KHÚC CA THÁNG NĂM: BINH NHẤT CHIẾN SĨ CAO VĂN TƯ
Mạch truyện đỏ của cuộc thi khép lại bằng một nốt lặng lấy đi nhiều nước mắt nhất vào một chiều tháng Năm rực lửa, viết nên cái kết kiêu hãnh bằng máu của một người con xứ Nghệ dạn dày trận mạc. Người chiến sĩ kiên trung ấy là Binh nhất, Chiến sĩ Cao Văn Tư, sinh năm 1946 tại xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Chiến đấu trong hàng ngũ của Đại đội 05, Tiểu đoàn 2, KC, anh bước vào trận đánh khi tuổi đời đã bước sang tuổi hai mươi sáu – độ tuổi chín chắn nhất của một đời lính. Ngày 25 tháng 5 năm 1972, trong một chiến dịch tiến công bẻ gãy đợt phản kích quy mô lớn của kẻ thù, đơn vị của anh bị hỏa lực xe tăng địch bắn phá dữ dội, công sự đất đá bị cày xới tan hoang.
Trong trận cận chiến khốc liệt ấy, anh Tư bị mảnh đạn xé rách một bên mạn sườn, máu chảy thành dòng làm loang lổ tấm bạt vai. Khi thấy xe bọc thép địch lao tới hòng nghiền nát công sự chứa thương binh, anh đã lấy một cụm lựu đạn cuối cùng, nhào ra khỏi hầm, lao thẳng vào gầm xe xích sắt. Tiếng nổ dữ dội san phẳng chiếc xe xích cũng là lúc thân hình anh hòa vào đất đá đại ngàn. Chi tiết biểu tượng thiêng liêng tột cùng đọng lại chính là chiếc còi chỉ huy bằng đồng móp méo vì sức ép bom, dẫu dính máu tươi và ngập trong bụi bặm chiến trường nhưng vẫn được anh nắm chặt trong tay như một mệnh lệnh tiến công chưa bao giờ tắt. Anh Tư nằm lại chiến trường, gửi lại nụ cười thanh xuân vĩnh cửu vào lòng đất mẹ bao dung, nhắc nhở tuổi trẻ thời nay: Hãy sống sao cho xứng đáng với từng mét đường tự do ngày hôm nay được đổi bằng cả sinh mạng của một thế hệ anh hùng.



