Người có công giúp đỡ cách mạng

Khúc Ca Thời Hoa Lửa: Vết Trầm Giồng Chùa

Khúc Ca Thời Hoa Lửa: Vết Trầm Giồng Chùa

Vĩnh Long03/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Ca Thời Hoa Lửa: Vết Trầm Giồng Chùa

Vào những ngày đầu năm mới năm 1948, giữa lúc tiếng súng kháng chiến đang rền vang khắp các làng quê Nam Bộ, cậu bé Lê Văn Chính cất tiếng khóc chào đời tại mảnh đất Giồng Chùa. Lớn lên cùng vị mặn của mồ hôi và khói bom thời loạn lạc, tuổi trẻ của Chính không có những hoa mộng êm đềm, mà chỉ có tiếng gầm rú của máy bay địch và màu đất quê hương cháy sạm vì bom đạn. Khi Tổ quốc gọi tên, chàng trai Giồng Chùa mười tám, đôi mươi ấy đã gác lại mọi ước mơ riêng tư, khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, bước thẳng vào cuộc trường chinh vĩ đại của dân tộc.

Những năm tháng ấy, Giồng Chùa không chỉ là quê hương, mà là trận địa khốc liệt. Lê Văn Chính cùng đồng đội đã đi qua những đêm dài nếm mật nằm gai, băng qua những tọa độ chết nơi mưa bom bão đạn trút xuống như trút nước. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, họ không sợ cái chết, chỉ sợ đất nước không còn độc lập. Bản lĩnh của người con đất Giồng Chùa được thử thách qua từng trận đánh, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc.

Và rồi, trong một chiến dịch ác liệt, bom đạn kẻ thù đã cướp đi một phần xương máu của anh. Tiếng nổ xé lòng vang lên, khói đen bao phủ, Lê Văn Chính ngã xuống khi trên tay vẫn ghì chặt cây súng. Anh may mắn giữ được mạng sống giữa chiến trường đỏ lửa, nhưng một phần thân thể đã mãi mãi nằm lại với đất mẹ yêu thương.

Hòa bình lập lại, người lính Lê Văn Chính trở về quê hương với tấm thẻ thương binh hạng 4/4. Những vết thương trên da thịt mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối, như một chứng tích sống động về một thời oanh liệt. Người ta thấy ở người cựu chiến binh ấy không phải là sự tự mãn của một công thần, cũng không phải sự u sầu của một người mang tàn tật, mà là nụ cười hiền hậu, là đôi mắt vẫn sáng ngời khí chất của một "anh Bộ đội Cụ Hồ". Tỷ lệ thương tật kia không làm giảm đi ý chí của anh, mà trái lại, nó là biểu tượng của một thời hoa lửa gian khổ nhưng vô cùng vinh quang.

Mỗi năm, cứ đến ngày mùng 1 tháng 1, khi đất trời bước sang năm mới và cũng là ngày sinh nhật của mình, ông Lê Văn Chính lại lặng lẽ thắp một nén nhang cho những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường xưa. Ông biết mình may mắn hơn họ, vì ông còn được nhìn thấy quê hương Giồng Chùa đổi mới, được thấy màu xanh của sự sống hồi sinh trên những vết sẹo của chiến tranh.

Câu chuyện của ông — người thương binh Lê Văn Chính — không được ghi trong những cuốn sách sử dày cộp, nhưng nó đã tạc vào lòng đất mẹ Giồng Chùa một tượng đài bất tử về lòng yêu nước. Vết thương trên cơ thể ông chính là những "bông hoa lửa" nở rộ giữa thời bình, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của độc lập, tự do và hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn