Bài viết

Khúc Ca Trên Đỉnh Núi

Lào Cai20/05/2026Hoàng Thị Thúy Vân (Đoàn Thanh niên xã Mường Lai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Khúc Ca Trên Đỉnh Núi” là câu chuyện về Hải — một chiến sĩ văn công trẻ tuổi đã mang tiếng hát của mình đến những cao điểm khốc liệt nhất giữa chiến tranh. Giữa tiếng bom rền vang nơi núi rừng biên giới, tiếng đàn và giọng hát của anh từng giúp đồng đội vơi đi nỗi nhớ nhà, vượt qua sợ hãi và giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình. Nhưng rồi trong một đêm lửa đạn trút xuống đỉnh núi, người chiến sĩ ấy đã mãi mãi nằm lại giữa bài ca còn dang dở.

Mùa đông năm ấy, vùng núi phía Tây chìm trong giá lạnh.

Sương mù phủ kín những triền núi cao từ sáng sớm đến tận chiều muộn. Những cánh rừng già đứng im lặng giữa mây trắng và gió rét, thỉnh thoảng vang lên tiếng đại bác vọng từ phía chiến trường xa.

Trên đỉnh núi đá cao nhất khu vực ấy, một đơn vị bộ đội đang ngày đêm bám trụ giữ cao điểm.

Nơi đó quanh năm thiếu thốn đủ thứ.

Nước phải gùi từ chân núi lên.

Lương thực tiếp tế vô cùng khó khăn.

Mùa mưa thì đất đá sạt lở.

Mùa đông gió lạnh buốt như cắt vào da thịt.

Nhưng điều khiến người lính mệt mỏi nhất không phải cái rét hay những trận pháo kích liên miên.

Mà là nỗi cô đơn giữa đại ngàn đầy khói lửa.

Bởi vậy, mỗi lần có đoàn văn công lên biểu diễn phục vụ chiến sĩ, cả cao điểm như bừng sáng.

Và trong đoàn văn công năm ấy, người được lính trên đỉnh núi nhớ nhất là Hải.

Hải hai mươi hai tuổi.

Anh quê ở Huế, sinh ra bên dòng sông Hương lặng lờ trôi qua những mái nhà cổ kính.

Cha anh từng dạy nhạc ở trường làng.

Từ nhỏ, Hải đã biết chơi đàn mandolin và có giọng hát rất ấm.

Trước chiến tranh, anh từng mơ sẽ trở thành giáo viên âm nhạc.

Nhưng rồi bom đạn kéo đến.

Bạn bè lần lượt lên đường nhập ngũ.

Và Hải cũng khoác ba lô rời quê, mang theo cây đàn cũ theo đoàn văn công ra chiến trường.

Nhiều người từng hỏi:

– Giữa chiến tranh mà cậu còn mang đàn theo làm gì?

Hải chỉ cười:

– Ngoài mặt trận người ta cần tiếng hát lắm.

Con đường lên cao điểm nơi đơn vị đóng quân vô cùng hiểm trở.

Đoàn văn công phải đi bộ suốt hai ngày giữa rừng núi lạnh giá.

Có đoạn đường chỉ rộng vừa một bàn chân bên vách đá dựng đứng.

Ban đêm, mọi người ngủ trong lán phủ tăng giữa gió rừng hun hút.

Tiếng pháo vọng từ xa nghe nặng nề như tiếng sấm.

Nhưng Hải vẫn luôn ôm khư khư cây đàn bọc trong túi vải cũ.

Anh sợ nhất là đàn bị ướt hoặc va đập hỏng mất.

Chiều hôm đoàn tới nơi, cả cao điểm chìm trong màn sương trắng đục.

Những căn hầm đất nằm nép sát sườn núi.

Người lính nào cũng gầy gò, áo quần sờn rách vì gió rét và bom đạn.

Nhưng vừa nghe tin có văn công lên biểu diễn, ai nấy đều sáng bừng mắt.

Một chiến sĩ trẻ reo lên:

– Có ca hát rồi tụi bây!

Tiếng cười hiếm hoi vang lên giữa đỉnh núi lạnh buốt.

Đêm ấy, buổi biểu diễn được tổ chức ngay trong một khoảng đất nhỏ cạnh trận địa pháo.

Không sân khấu.

Không ánh đèn.

Chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét chắn bằng vỏ đạn pháo.

Xung quanh là núi rừng tối đen và tiếng gió rít qua các mỏm đá.

Các chiến sĩ ngồi san sát nhau trên những tấm bạt phủ đất.

Nhiều người vẫn ôm súng trong lòng.

Hải ngồi giữa vòng tròn ánh sáng nhỏ, nhẹ nhàng chỉnh lại dây đàn.

Rồi anh bắt đầu hát.

Tiếng đàn mandolin vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng.

Giọng hát của Hải ấm và sâu, len qua màn sương lạnh giá như hơi ấm từ quê nhà xa xôi.

Anh hát về những dòng sông quê hương.

Về cánh đồng lúa mùa gió thổi.

Về người mẹ đứng đợi con bên hiên nhà.

Về ngày đất nước hòa bình.

Không ai nói gì.

Nhưng rất nhiều ánh mắt đỏ hoe trong bóng tối.

Có chiến sĩ lặng lẽ quay mặt lau nước mắt khi nghe bài hát nhắc tới mẹ.

Có người nhìn lên bầu trời đầy sương như nhớ về quê hương xa ngái.

Sau buổi biểu diễn, Hải thường ngồi trò chuyện cùng lính trên cao điểm.

Anh nghe họ kể về gia đình, về những người yêu còn chờ ở quê, về những người đồng đội vừa hy sinh trong trận pháo kích tuần trước.

Một chiến sĩ tên Phúc hỏi anh:

– Cậu có sợ lên đây không?

Hải nhìn về màn đêm ngoài chiến hào rồi đáp khẽ:

– Sợ chớ… nhưng mấy anh còn ở đây được thì tụi tôi cũng lên được.

Phúc cười:

– Có tiếng hát của cậu… tụi này thấy đỡ nhớ nhà hơn nhiều.

Câu nói ấy khiến Hải lặng đi rất lâu.

Đoàn văn công dự định ở lại cao điểm ba ngày.

Nhưng đúng đêm thứ hai…

Chiến sự bất ngờ bùng nổ dữ dội.

Khoảng gần nửa đêm, tiếng pháo địch bất ngờ dội xuống đỉnh núi.

ẦM! ẦM! ẦM!

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Đất đá từ sườn núi đổ xuống ào ào.

Tiếng còi báo động vang lên khắp trận địa.

Các chiến sĩ lập tức lao vào vị trí chiến đấu.

Hải cùng đoàn văn công được lệnh xuống hầm trú ẩn.

Nhưng khi chạy qua trận địa pháo, anh nhìn thấy nhiều thương binh đang được đưa về phía sau giữa khói bụi mịt mù.

Tiếng rên đau đớn vang lên giữa tiếng bom nổ liên hồi.

Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng nắm lấy tay Hải:

– Anh… hát nữa đi…

Giữa khói lửa hỗn loạn ấy, câu nói khiến tim Hải thắt lại.

Anh nhìn quanh.

Nỗi sợ hiện rõ trên gương mặt nhiều người lính trẻ đang chuẩn bị lao ra chiến hào.

Ngoài kia, pháo vẫn trút xuống đỉnh núi như muốn nghiền nát tất cả.

Và rồi…

Hải ôm cây đàn bước lên khỏi miệng hầm.

Mọi người kinh ngạc nhìn anh.

Giữa tiếng bom rung chuyển mặt đất, Hải ngồi xuống bên mép chiến hào đầy đất đá.

Gió lạnh thổi tung mái tóc và tà áo bạc màu.

Anh siết chặt cây đàn rồi bắt đầu hát.

Tiếng hát vang lên giữa biển lửa.

Ban đầu nhỏ bé và run nhẹ.

Nhưng rồi dần mạnh mẽ hơn giữa tiếng pháo và khói súng.

Anh hát bài ca về Tổ quốc.

Về những người lính không lùi bước.

Về ngày mai hòa bình sẽ tới.

Các chiến sĩ đang chiến đấu quanh trận địa lặng đi vài giây.

Rồi không biết từ lúc nào…

Nhiều người bắt đầu hát theo.

Tiếng hát hòa cùng tiếng súng tạo thành âm thanh kỳ lạ vang vọng giữa đỉnh núi đầy bom đạn.

Nhưng đúng lúc ấy…

Một loạt pháo bất ngờ dội xuống sát trận địa.

Tiếng nổ khủng khiếp xé toạc màn đêm.

Ánh lửa bùng lên dữ dội giữa vị trí Hải đang ngồi.

Mọi thứ chìm trong khói bụi và đất đá.

Khi trận pháo ngớt dần…

Đồng đội chạy tới.

Họ thấy cây đàn mandolin nằm vỡ giữa đất đá.

Còn Hải nằm bên mép chiến hào, gương mặt vẫn hướng về phía những người lính ngoài trận địa.

Đôi bàn tay anh vẫn ôm chặt cây đàn đã gãy.

Đêm hôm ấy, cao điểm được giữ vững.

Các chiến sĩ chiến đấu đến sáng trong tiếng hát còn vang mãi trong tâm trí họ.

Nhiều người sau này kể rằng…

Chính tiếng hát của Hải đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi lớn nhất trong đời.

Nhiều năm sau chiến tranh, trên đỉnh núi ngày nào giờ mọc lên một đài tưởng niệm nhỏ.

Mỗi mùa đông, mây trắng vẫn phủ kín những triền đá lạnh giá.

Dưới chân bia tưởng niệm, người ta đặt một cây đàn mandolin cũ bằng gỗ.

Các cựu chiến binh mỗi lần trở lại nơi đây vẫn kể cho lớp trẻ nghe về người chiến sĩ văn công đã hát giữa bom đạn đêm ấy.

Họ gọi câu chuyện ấy là:

“Khúc Ca Trên Đỉnh Núi.”

Có những bài ca không được viết bằng giấy mực.

Mà được viết bằng lòng dũng cảm, bằng tuổi trẻ và cả máu của những con người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Tiếng hát của Hải năm ấy cũng như thế.

Nó đã ở lại mãi giữa núi rừng…

Như một khúc ca bất tử của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn