Bài viết

“Khúc Ca Trên Đỉnh Trường Sơn

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng "thời hoa lửa" khốc liệt của thập niên 70, có những câu chuyện tình nguyện viết bằng máu và nước mắt, nhưng vẫn xanh ngắt hy vọng như màu lá ngụy trang.

Khúc ca trên đỉnh Trường Sơn

Đêm Trường Sơn, đại ngàn không yên tĩnh. Tiếng bom tọa độ cầm canh dội xuống phía túi nước trọng điểm khiến mặt đất rung lên từng hồi bần bật. Trong hang đá ẩm xì mùi thuốc súng và đất đỏ, Thành ngồi bên ngọn đèn dầu lạc leo lét, cố nắn nót từng chữ vào cuốn sổ tay nhỏ.

Thành là lính lái xe vận tải của binh trạm 12. Công việc của anh là đưa những chuyến hàng vượt qua "cổng trời" dưới làn mưa bom để vào Nam. Đối diện anh, Lan – cô gái thanh niên xung phong có đôi mắt sáng nghị lực – đang thoăn thoắt băng bó vết thương cho một đồng đội vừa rút từ cao điểm về.

Lời hẹn ước dưới tán cây cháy sạm

"Này Thành," Lan khẽ gọi, giọng cô trong trẻo lạ thường giữa tiếng đại bác xa xăm. "Hết chiến tranh, anh định làm gì?"

Thành ngẩng đầu, cười hiền:

"Anh sẽ đưa em về quê anh. Ở đó có những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, không có khói bom, chỉ có mùi thơm của rơm rạ mục. Em sẽ không phải cầm cuốc phá bom nữa, mà cầm tay anh đi trên đê."

Lan lặng đi một chút rồi đùa:

"Khéo vẽ chuyện! Giờ lo mà lái cho khéo, đừng để 'con voi sắt' của anh trúng mảnh vỡ đấy. Mai tôi lại phải ra san lấp hố bom ở km số 9, đường tắc là anh 'nằm vạ' ở đây đấy nhé."Một đêm không ngủ

Sáng hôm sau, lệnh xuất kích khẩn cấp. Đoàn xe của Thành phải vượt trọng điểm trước bình minh. Khi đi ngang qua km số 9, Thành nhìn thấy dáng hình nhỏ bé của Lan cùng đồng đội đang hối hả gạt từng tấc đất dưới ánh pháo sáng xanh lét.

Anh nhấn còi một nhịp dài – ký hiệu riêng của hai người. Lan ngẩng lên, vẫy vẫy chiếc mũ tai bèo lem luốc bùn đất. Đó là hình ảnh đẹp nhất, rực rỡ nhất mà Thành mang theo suốt chặng đường hành quân vạn dặm.

Trích nhật ký của Thành:

"Hoa lửa không chỉ là hoa của đạn bom, mà là sắc đỏ của nhiệt huyết tuổi hai mươi. Chúng tôi đi không tiếc đời mình, vì biết rằng phía sau tay lái và dưới những hố bom kia, có những trái tim đang cùng chung một nhịp đập cho ngày thống nhất."

Vĩ thanh

Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi xa vào dĩ bản. Trên đỉnh Trường Sơn năm ấy, cỏ đã xanh mướt phủ lên những vết sẹo của đất đá. Thành và Lan năm xưa giờ đã tóc bạc da mồi, họ ngồi bên hiên nhà ở một vùng quê yên bình đúng như lời hẹn ước.

Mỗi khi nhìn vào những vết sẹo trên tay hay nghe tiếng sấm mùa hạ, họ lại nhớ về thời hoa lửa – cái thời mà cái chết cận kề nhưng tình yêu và lý tưởng lại cháy bỏng hơn bao giờ hết. Họ đã sống, đã yêu và đã hiến dâng những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho màu xanh bất tử của tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Khúc Ca Trên Đỉnh Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa