Bài viết

Khúc Ca Trường Sơn: Gửi Anh, Người Con Của Đất Phúc Xá

Gia Lai14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Lời Thề Khói Lửa Từ Phố Thị Đến Ngàn Sâu

Năm 1947, cậu bé Nguyễn Văn Chiến cất tiếng khóc chào đời bên bờ sông Hồng ngập tràn phù sa bồi đắp. Lớn lên giữa lòng Hà Nội hào hoa, mang trong mình dòng máu kiên cường của người dân Thủ đô, chàng trai trẻ bước vào tuổi đôi mươi đúng lúc cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên và những hoài bão tuổi trẻ nơi phố phường, anh lên đường nhập ngũ. Hành trang mang theo là ý chí sắt đá của thế hệ "Ba sẵn sàng". Điểm đến của anh là Đoàn 559 - Bộ đội Trường Sơn, nơi được mệnh danh là "trận đồ bát quái xuyên rừng rậm", nơi mỗi mét đường thồ, mỗi chặng giao liên đều phải đổi bằng máu và mồ hôi.2. Ngày Độc Lập Nơi Cánh Rừng GiàMùa hè năm 1971, chiến trường Hạ Lào và Đường 9 - Nam Lào sục sôi khói lửa bom đạn. Địch điên cuồng ném bom đánh phá các tuyến hành quân hòng chặt đứt con đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Giữa cái nắng cháy da của đất Quảng Trị và những cơn mưa rừng xối xả, những người lính công binh, vận tải của Binh đoàn 12 vẫn kiên cường bám trụ, "máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc".Ngày 20 tháng 07 năm 1971, trong một trận bom ác liệt, người chiến sĩ Nguyễn Văn Chiến đã anh dũng ngã xuống khi vừa tròn 24 tuổi. Anh ra đi giữa lúc thanh xuân rực rỡ nhất, nằm lại với đại ngàn xanh thẳm, gửi lại tuổi trẻ của mình cho khát vọng thống nhất non sông. Anh ngã xuống, nhưng những đoàn xe chở đầy vũ khí, lương thực vẫn rầm rập tiến về phía Nam, tiếp nối ý chí của người ở lại.3. Yên Nghỉ Giữa Đất Mẹ Trường SơnChiến tranh lùi xa, giặc giã tan định, đất nước nối liền một dải. Sau những năm tháng nằm rải rác giữa rừng sâu, hài cốt của anh đã được đồng đội quy tập về nơi trang nghiêm.Giờ đây, tại Nghĩa trang Liệt sỹ Quốc gia Trường Sơn (tỉnh Quảng Trị), nằm giữa đồi Bến Tắt lộng gió, phần mộ của anh nằm bình yên ở Khu I, Hàng X, Mộ số 12. Anh không còn cô đơn, xung quanh anh là hàng vạn đồng đội, những người đã cùng anh "xẻ dọc Trường Sơn" năm ấy. Dù cách xa quê hương Phúc Xá hàng trăm cây số, hương hồn anh vẫn luôn được sưởi ấm bởi làn khói hương tri ân của các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc Ca Trường Sơn: Gửi Anh, Người Con Của Đất Phúc Xá | Câu chuyện thời hoa lửa