Khúc ca tuổi mười tám mở đường
Tuổi thanh xuân của bà Đặng Kim Oanh là chuỗi ngày gian khổ nhưng vô cùng lộng lẫy. Đăng ký đi thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi, cô gái có mặt tại tọa độ lửa. Công việc san lấp hố bom, mở đường và tải đạn diễn ra liên tục bất kể ngày đêm. Ban ngày, họ phơi mình dưới bom đạn oanh tạc để vá đường cho những chuyến xe qua. Ban đêm, dưới ánh sáng mờ tịt của đèn gầm, họ chạy đua với thời gian để kịp thông tuyến. Có những lần bom nổ hất văng Oanh xuống rãnh sâu, nhưng cô vẫn kiên cường đứng dậy làm tiếp. Sức mạnh phi thường của cô gái nhỏ đến từ tình yêu thương đồng đội sâu sắc như ruột thịt. Họ sẵn sàng chở che, thậm chí lấy thân mình hy sinh để bảo vệ cho nhau giữa làn bom đạn. Trận oanh tạc bất ngờ năm ấy, Oanh dũng cảm lao vào trận địa đang bốc cháy để cõng thương binh. Sự quả cảm vô song của cô đã cứu sống nhiều người và giữ vững mạch máu giao thông chiến dịch. Hòa bình lập lại, bà Oanh trở về sống cuộc đời bình dị, mộc mạc tại xã Thượng Bằng La. Mỗi khi nhìn những vết sẹo thời chiến, bà lại nhớ về những người chị em năm xưa đã ngã xuống. Bà thường xuyên tham gia giáo dục truyền thống yêu nước, lý tưởng sống cao đẹp cho thanh thiếu niên. Bà Oanh chính là minh chứng sống cho một thế hệ thanh niên Việt Nam bất khuất, kiên trung.


