Khác

Khúc ca vang mãi

Nằm giữa dãy Trường Sơn xanh ngắt, xã Thanh Thuỷ có góc làng Sơn Thuỷ nơi mỗi tảng đá, mỗi cây tre đều lưu giữ những ký ức thời hoa lửa. Trong số những người giữ gìn những kỷ niệm đó, hình ảnh bà Trần Thị Mai sinh năm 1942 - người đã từng là nhân viên y tế hậu phương - là một câu chuyện xúc động nhất, được tôi nghe kể trực tiếp trong chuyến viếng thăm cuối tuần qua.

Phú Thọ28/04/2026Hà Thị Thu (CĐMN Sơn Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khúc ca vang mãi

Nằm giữa dãy Trường Sơn xanh ngắt, xã Thanh Thuỷ có góc làng Sơn Thuỷ nơi mỗi tảng đá, mỗi cây tre đều lưu giữ những ký ức thời hoa lửa. Trong số những người giữ gìn những kỷ niệm đó, hình ảnh bà Trần Thị Mai sinh năm 1942 - người đã từng là nhân viên y tế hậu phương - là một câu chuyện xúc động nhất, được tôi nghe kể trực tiếp trong chuyến viếng thăm cuối tuần qua.
Bà Mai đã tròn 82 tuổi, mái tóc bạc trắng như sương mờ, đôi mắt dù mờ đi nhưng vẫn tỏa nét kiên cường. Từ năm 1968 đến 1972, bà đã làm việc tại trạm y tế tạm thời của tổ bộ đội tình báo ẩn náu trong rừng thông Sơn Thuỷ. Bà không phải là chiến sĩ trực tiếp ra trận, nhưng đã gánh chịu cả gánh nặng cứu chữa, chăm sóc cho những người lính đã vượt qua khó khăn gian khổ để bảo vệ quê hương.

Những đêm mưa lớn, khi gió thổi qua lá cây kêu rít, bà luôn ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên lề lều y tế, chuẩn bị thuốc kháng sinh, băng gạc và nước muối sát trùng. Có lần, một nhóm chiến sĩ tình báo trở về sau một cuộc hoạt động, với nhiều người bị thương do đạn pháo hoặc vết cắt từ cây gai góc. Bà đã không ngủ suốt 3 ngày, cầm dao cắt vết thương, băng gạc và uống thuốc cho từng người. Bà nhớ rõ nhất tên một chàng trai 19 tuổi, tên là Đinh Văn Huyên, bị mảnh đạn văng vào vai. Cả đội đều phải di chuyển ngay lập tức, nên bà đã phải thực hiện ca phẫu thuật đơn giản trên sàn tre, chỉ có ánh sáng từ đèn dầu. Sau khi chiến thắng, anh Huyên đã quay lại thăm bà, mang theo một bó hoa rừng để cảm ơn,


Bà không chỉ chăm sóc cho sức khỏe của các chiến sĩ, mà còn lắng nghe những tâm sự, chia sẻ nỗi nhớ quê nhà của họ. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, bà thường mang theo cơm nấu sẵn cho các chiến sĩ làm đêm, kể những câu chuyện về làng quê để làm dịu nỗi buồn của họ. Bà luôn nói rằng, những người lính trẻ đều có những ước mơ đơn giản: về quê nhà, ăn cơm mẹ nấu, trồng lúa và nuôi gà. Nhưng họ đã sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ những điều đó cho mọi người.

Giờ đây, bà vẫn thường đến nghĩa trang tại khu vực rừng thông Sơn Thuỷ, dâng hoa và dọn dẹp nơi chôn cất những chiến sĩ đã ngã xuống. Mỗi lần đến thăm, bà sẽ ngồi yên một chỗ, kể lại những câu chuyện thời hoa lửa cho những đứa trẻ trong làng nghe. Bà không muốn thế hệ sau không lãng quên những gì đã xảy ra, không muốn lãng quên những người đã dâng hiến tuổi trẻ cho hòa bình.

Khi ra về tôi không quên xin số điện thoại của bà (0346 159006) vì tôi còn muốn nghe nhiều câu chuyện về bà nữa, tôi mang theo trong lòng một cảm xúc biết bao. Bà Trần Thị Mai không phải là một anh hùng lịch sử nổi tiếng, nhưng là người đã giữ gìn những ký ức thời hoa lửa một cách chân thành nhất. Những câu chuyện bà kể, những kỷ niệm bà lưu giữ, sẽ luôn là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ hiểu và trân trọng những gì họ đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn