Khúc đàn tranh giữa đại ngàn
Bài thơ kể về một người lính văn công hoặc một người lính biết chơi đàn, đã mang theo cây đàn mộc mạc vào rừng. Tiếng nhạc vang lên giữa tiếng gió thổi lá rừng, trở thành liều thuốc tinh thần xoa dịu những căng thẳng, giúp tâm hồn người lính bay bổng giữa những ngày khói lửa.
Bàn tay chai sạm gảy cung đàn Tiếng nhạc ngân vang giữa đại ngàn Cây đàn gỗ mục từ rừng rậm Ru nhẹ hồn ta, bớt gian nan.
Tiếng tơ quyện lấy làn sương mỏng Ánh mắt người nghe đượm nét cười Thời hoa lửa, khúc đàn dìu dặt Chắp cánh lòng ta hướng đất trời.



