Bài viết

Khúc Độc Hành Trên Sông Thạch Hãn

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Độc Hành Trên Sông Thạch Hãn

Nhân chứng kể: Lê Bá Dương (Cựu chiến binh Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B)

"Mùa hè năm 1972, sông Thạch Hãn đối với chúng tôi không còn là một dòng sông địa lý nữa, đó là dòng sông máu và lửa. Đêm ấy, trung đội của tôi nhận lệnh vượt sông để tiếp ứng cho cánh quân đang cố thủ trong Thành cổ Quảng Trị. Trời tối như mực, mưa tầm tã hòa cùng tiếng đại bác từ hạm đội Mỹ dội vào liên hồi khiến mặt sông cuộn sóng, đỏ ngầu tựa một lòng chảo khổng lồ đang sôi sục. Chúng tôi mỗi người chỉ có một bao nilon bọc súng, bao gạo và một chiếc phao bơi tự chế bằng thân cây chuối hoặc túi khí ô tô.

Tôi là người bơi đầu tiên dẫn toán. Giữa dòng, một quả pháo tọa độ nổ tung ngay sát mạn bên phải. Sóng đánh bật tôi ngã nhào, tai ù đặc, miệng ngập ngụa mùi bùn đất và vị mặn đắng của máu. Khi ngoi lên được mặt nước, tôi chứng kiến một cảnh tượng xé lòng: Thằng lính trẻ tên Minh, quê Hải Phòng, vừa nhập ngũ được hai tháng, đang ôm lấy khúc chuối, một cánh tay đã bị mảnh pháo phạt ngang. Nó không kêu, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt mở to dưới ánh pháo sáng: 'Anh Dương ơi, em không bơi tiếp được rồi, anh vào giữ thành nhé...' Nói rồi, nó buông tay, để dòng nước xiết cuốn trôi vào bóng tối của biển cả nhằm tránh làm vướng chân đồng đội.

Đêm đó, hai mươi người vượt sông thì chỉ có bảy người đặt chân lên bờ bờ Nam. Chúng tôi bò lên bãi bùn, người sũng nước, không kịp khóc, lập tức nổ súng đánh bật đợt phản kích của địch. Cho đến tận bây giờ, mỗi dịp tháng Bảy, tôi lại trở về bên bến sông ấy, thả những nhành hoa đăng xuống lòng nước mát. Tôi biết dưới đáy sông kia, những người đồng đội mười tám tuổi của tôi vẫn đang nằm đó, trẻ trung và bất tử cùng dòng chảy Thạch Hãn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn