Bài viết

Khúc Dương Cầm Trên Đỉnh Núi Mờ

Chuyện kể về Lam, cô gái xung phong có tiếng hát trong trẻo, và trận đánh bom ác liệt tại trọng điểm ngã ba Đồng Lộc, nơi chị và các đồng đội đã dùng chiếc cuốc, chiếc xẻng và cả máu xương để giữ cho những đoàn xe lăn bánh vào Nam.

Tây Ninh07/07/2026Nguyễn Thành Minh (xã Bình Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, ngã ba Đồng Lộc trở thành “yết hầu” giao thông nếm trải nhiều bom đạn nhất trên tuyến đường chiến lược. Mỹ muốn cắt đứt mạch máu chi viện, quân ta quyết giữ bằng mọi giá. Ở nơi mà mặt đất bị xới tung mỗi ngày mười mấy bận, có một tiểu đội nữ thanh niên xung phong tuổi đời mười tám, đôi mươi vẫn ngày ngày bám trụ.

Lam là tiểu đội trưởng. Trước khi gác bút nghiên lên đường nhập ngũ, cô là nữ sinh trường nhạc, sở hữu giọng hát cao vút và trong trẻo như sương sớm. Đồng đội thường đùa, tiếng hát của Lam chính là “khúc dương cầm” giữa dàn đại bác của giặc. Mỗi khi tiếng bom vừa dứt, khói đen còn chưa kịp tan, Lam lại cất tiếng hát để thúc giục chị em bước ra khỏi hầm, tay cuốc tay xẻng san lấp hố bom.

"Đất chưa phẳng, xe chưa qua, chúng ta chưa nghỉ!" – Câu khẩu hiệu nằm lòng của mười cô gái trẻ vang lên giữa tiếng cười giòn giã, át đi cả mùi khét lẹt của thuốc súng.

Đêm đó, một đoàn xe vận tải chở nhu yếu phẩm và đạn dược chuẩn bị đi qua trọng điểm. Trời tối đen như mực. Bất ngờ, tiếng gầm rú của máy bay B-52 xé toạc không gian. Từng loạt bom từ trường và bom nổ chậm trút xuống, đất đá bắn tung tóe, khói bụi mịt mù che khuất cả lối đi. Một hố bom sâu hoắm hoác ngay giữa tim đường, chặn đứng lối đi của đoàn xe.

"Tiểu đội 4, ra trận địa!" – Lam hô lớn, nhanh như một mũi tên lao vào màn đêm rực lửa.

Nhiệm vụ lúc này vô cùng khẩn cấp: phải phá vỡ các quả bom nổ chậm và san phẳng hố bom trong vòng ba mươi phút để đoàn xe kịp qua trước khi trời sáng. Lam cùng các chị em vừa đào đất, vừa áp tai vào những khối sắt lạnh ngắt để lắng nghe tiếng tích tắc tử thần.

Chợt, một tiếng "Tách!" khô khốc vang lên từ quả bom nổ chậm nằm sát mép đường. Kíp nổ đã kích hoạt. Chỉ còn vài chục giây ngắn ngủi. Nếu quả bom nổ ngay bây giờ, toàn bộ nỗ lực san đường sẽ đổ bể, và đoàn xe phía sau sẽ bị pháo kích.

Không một giây chần chừ, Lam quay lại hét lớn với đồng đội: "Nằm xuống! Tránh xa ra!"

Còn chính cô, bằng tất cả lòng quả cảm của một người con gái miền đất lửa, đã ôm lấy bao cát lớn lao thẳng về phía quả bom, dùng thân mình và đất đá giảm thiểu tối đa sức công phá của vụ nổ hướng về phía mặt đường.

Một tiếng nổ đanh tai vang lên, ánh lửa trùm kín màn đêm.

Khi khói bom vừa loãng, các đồng đội lao đến. Lam nằm đó, hơi thở thoi thóp nhưng đôi mắt cô vẫn sáng. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, Lam không khóc. Cô nhìn về phía con đường đã được san phẳng, nhìn chiếc xe tải đầu tiên đang từ từ lăn bánh qua tọa độ chết.

Cô mỉm cười, đôi môi mấp máy hát khẽ những nốt nhạc cuối cùng của bài ca ra trận. Tiếng hát nhỏ dần, nhỏ dần rồi hòa vào gió ngàn Trường Sơn.

Lam đã nằm lại ở tuổi hai mươi, thân xác cô gửi vào lòng đất mẹ, nhưng tinh thần của cô và những cô gái mở đường năm ấy đã hòa vào mạch máu của con đường huyền thoại. Mỗi năm hoa trận nở đỏ rực núi rừng, người ta lại như nghe thấy khúc dương cầm kiêu hãnh của Lam vang vọng giữa đất trời tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc Dương Cầm Trên Đỉnh Núi Mờ | Câu chuyện thời hoa lửa