Cựu chiến binh

Khúc Giao Mùa Dưới Tán Cọ Xanh

hời hoa lửa là những khoảng lặng hiếm hoi nhưng vô cùng đắt giá giữa những chuyến hành quân vội vã ra tiền tuyến. Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Khải kể về một buổi trưa mùa thu giao mùa dưới tán cọ xanh quê nhà, nơi bát chè xanh đậm đà tình nghĩa và tiếng cười nói rộn rã của bà con khối xóm đã tiếp thêm nguồn sinh lực ngọt ngào, thắp sáng niềm tin cho những người lính trẻ trước giờ phút bước chân vào chảo lửa chiến trường.

Hải Phòng16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Giao Mùa Dưới Tán Cọ Xanh

  • Nhân chứng lịch sử: Cựu chiến binh, chiến sĩ vận tải Lê Văn Khải (sinh năm 1949, hiện sinh sống tại thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ).

  • Bối cảnh: Mùa thu năm 1971, tại một trạm dừng chân tiếp vận ẩn mình dưới những đồi cọ trù phú vùng trung du Phú Thọ trước giờ xuất tuyến đi xa.

  • Mô Tả Câu Chuyện

    Thời hoa lửa là những khoảng lặng hiếm hoi nhưng vô cùng đắt giá giữa những chuyến hành quân vội vã ra tiền tuyến. Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Khải kể về một buổi trưa mùa thu giao mùa dưới tán cọ xanh quê nhà, nơi bát chè xanh đậm đà tình nghĩa và tiếng cười nói rộn rã của bà con khối xóm đã tiếp thêm nguồn sinh lực ngọt ngào, thắp sáng niềm tin cho những người lính trẻ trước giờ phút bước chân vào chảo lửa chiến trường.


    Nội Dung Chi Tiết Câu Chuyện

    Tháng 9 năm 1971, tiểu đội vận tải của anh lính trẻ Lê Văn Khải nhận lệnh tập kết tại một trạm giao liên ẩn mình dưới đồi cọ bạt ngàn ở vùng trung du Phú Thọ để chuẩn bị cho chuyến hành quân dài ngày hướng về mặt trận phía Nam.


    Sau nhiều tháng ngày huấn luyện căng thẳng, không khí mùa thu mát rượi với những tia nắng vàng óng ả chiếu qua từng tàu lá cọ xòe rộng mang lại một cảm giác thanh bình đến lạ thường.


    1. Bát Chè Xanh Thắm Đượm Nghĩa Tình

    Biết tin đoàn quân dừng chân nghỉ ngơi ở xóm nhỏ, bà con nông dân trong làng, dù cuộc sống thời chiến còn nhiều thiếu thốn, vẫn quây quần mang ra trạm giao liên một ấm chè xanh tươi rói vừa hái ngoài vườn và dăm ba củ khoai lang luộc nóng hổi.


    Chàng trai trẻ Lê Văn Khải khi ấy 22 tuổi, đón nhận bát chè xanh đậm chát từ tay một mẹ già trong làng, lòng nghẹn ngào xúc động.


    "Bát chè xanh đượm mùi nồng nàn của đất mẹ, uống đến đâu mát lịm cổ họng đến đó," ông Khải bồi hồi nhớ lại, ánh mắt ánh lên niềm hoài niệm. "Mẹ già ân cần dặn dò chúng tôi từng chút một, bảo rằng ra chiến trường phải luôn giữ gìn sức khỏe, đoàn kết thương yêu nhau và nhất định phải chiến thắng trở về với u."

    2. Khúc Ca Dưới Bóng Cọ

    Xung quanh đồi cọ, anh em chiến sĩ quây quần bên nhau. Người gảy đàn mandolin, người cất giọng hát những câu ca quan họ mượt mà hay bài hát hành khúc sục sôi khí thế. Tiếng cười nói, tiếng hát hòa quyện với tiếng gió thổi rì rào qua những vòm lá cọ xanh mướt làm xua tan đi mọi mệt mỏi, lo âu của chặng đường dài sắp tới.


    "Dưới tán cọ quê hương hôm ấy, chúng tôi như được tiếp thêm một nguồn năng lượng tinh thần vô hạn," ông Khải xúc động chia sẻ. "Đó không chỉ là buổi nghỉ chân bình thường, mà là khúc giao mùa thiêng liêng, là điểm tựa tinh thần vững chắc để những người lính trẻ bước vào những thử thách khốc liệt phía trước."

    3. Ký ức Trường Tồn Theo Năm Tháng

    Chuyến hành quân ngày hôm đó đưa đoàn quân vượt qua bao mưa bom bão lửa để rồi đi đến ngày toàn thắng.


    Chiến tranh đã lùi xa, những đồi cọ xanh ngút ngàn của quê hương Phú Thọ nay vẫn vươn mình đón nắng gió, và ký ức về bát chè xanh nghĩa tình cùng buổi trưa mùa thu dưới tán cọ năm nào vẫn mãi là trang ký ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời người cựu chiến binh.


    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện xúc động khác về những nẻo đường hành quân hay tình cảm quân dân thời kỳ đó không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn