Khúc Hát Bên Dòng Sê Pôn (1)
Giữa những ngày hành quân gian khổ bên dòng sông Sê Pôn, tiếng hát của một nữ thanh niên xung phong đã trở thành nguồn động viên tinh thần quý giá đối với các chiến sĩ. Một khúc hát mộc mạc năm nào đã theo những người lính đi qua bom đạn và ở lại mãi trong ký ức của họ.
Ông Lương Văn Thịnh vẫn nhớ rõ mùa mưa năm 1971, khi đơn vị của ông làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa dọc tuyến đường Trường Sơn, gần khu vực sông Sê Pôn. Những ngày ấy, mưa rừng xối xả, đường lầy lội, xe cộ thường xuyên mắc kẹt, còn máy bay địch thì đánh phá không ngừng.
Không xa nơi đơn vị ông đóng quân là một đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe qua trọng điểm. Trong đội ấy có cô gái trẻ Nguyễn Thị Hương, quê ở Hà Nam, mới ngoài hai mươi tuổi. Hương có giọng hát trong trẻo và thường cất tiếng hát vào những giờ nghỉ hiếm hoi.
Buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, các chiến sĩ hai đơn vị thường quây quần bên bếp lửa. Không có đàn, không có loa, Hương chỉ đứng giữa vòng tròn đồng đội và cất lên những bài ca quen thuộc về quê hương, đất nước. Tiếng hát của cô vang vọng giữa núi rừng Trường Sơn, át đi cả tiếng côn trùng và sự mệt mỏi của những ngày dài.
Ông Thịnh kể:
– Mỗi lần nghe Hương hát, ai cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Có người nhớ mẹ, nhớ vợ con, có người nhớ cánh đồng quê nhà. Nhưng rồi tất cả lại thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Một đêm cuối năm 1971, sau một trận bom dữ dội, nhiều đoạn đường bị hư hỏng nặng. Đội thanh niên xung phong lập tức lên đường làm nhiệm vụ. Nguyễn Thị Hương cũng xung phong đi đầu.
Trước khi đi, cô cười và nói với mọi người:
– Xong việc, em sẽ lại hát cho các anh nghe.
Nhưng đó cũng là lời hẹn cuối cùng.
Trong lúc đang cùng đồng đội khắc phục hố bom để đoàn xe kịp qua trọng điểm, một loạt bom bất ngờ trút xuống. Nguyễn Thị Hương đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi mốt tuổi.
Ngày tiễn đưa cô, cả đơn vị đứng lặng giữa rừng già. Không ai cầm được nước mắt. Ông Thịnh nhớ mãi hình ảnh chiếc khăn quàng xanh của Hương còn vương trên cành cây cạnh con đường vừa được thông xe.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông nhiều lần trở lại Trường Sơn. Mỗi lần đứng bên dòng Sê Pôn hiền hòa, ông lại như nghe thấy tiếng hát của cô gái thanh niên xung phong năm nào.
Ông xúc động kể:
“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tiếng hát của Hương vẫn còn vang mãi trong lòng những người lính chúng tôi. Đó không chỉ là tiếng hát của một cô gái trẻ, mà là tiếng hát của cả một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.”



