Bài viết

KHÚC HÁT CÒN DANG DỞ

Nghệ An03/07/2026Võ Quốc Trung (Đoàn xã Minh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những người lính mang theo cây đàn, cuốn sổ hay cây bút bên cạnh khẩu súng. Giữa khói lửa, họ vẫn nuôi dưỡng những ước mơ rất đỗi bình dị về hòa bình, về âm nhạc và về một ngày đất nước thống nhất. Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ Hoàng và bản nhạc còn dang dở là một minh chứng cho vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ đã đi qua "thời hoa lửa".

Hoàng nhập ngũ năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước đó, anh là học sinh của một trường văn hóa nghệ thuật. Điều khiến đồng đội yêu quý Hoàng không chỉ là tinh thần lạc quan mà còn bởi anh luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những giai điệu bất chợt vang lên trong lòng mình.

Mỗi khi đơn vị dừng chân nghỉ giữa rừng Trường Sơn, Hoàng thường ngồi bên gốc cây, dùng chiếc bút chì ngắn ghi những nốt nhạc lên cuốn sổ đã sờn góc. Anh nói với đồng đội:

"Mai này hòa bình, mình sẽ viết một bài hát thật hay để kể cho mọi người nghe về những năm tháng chúng ta đã sống."

Đồng đội cười:

"Nhớ viết cả tên bọn mình vào nhé!"

Hoàng gật đầu, đôi mắt ánh lên niềm tin.

Những ngày sau đó, chiến sự diễn ra ngày càng ác liệt. Cuốn sổ vẫn theo Hoàng trong mỗi cuộc hành quân. Có những trang giấy còn vương cả vết bùn đất và mồ hôi, nhưng từng dòng nhạc vẫn được anh nâng niu như một lời hẹn với tương lai.

Một buổi chiều, đơn vị nhận lệnh chiến đấu. Trước giờ xuất quân, Hoàng cẩn thận gấp cuốn sổ bỏ vào túi áo và nói với người bạn thân:

"Nếu mình không về, cậu giữ giúp cuốn sổ này."

Người bạn chỉ cười, vỗ vai anh:

"Chúng ta sẽ cùng về."

Nhưng cuộc chiến không diễn ra như mong muốn.

Trong trận đánh ấy, Hoàng đã anh dũng hy sinh.

Khi thu dọn ba lô của anh, đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ. Trang cuối cùng vẫn còn dang dở. Chỉ có vài khuông nhạc và một dòng chữ viết bằng bút chì:

"Khi đất nước nở hoa..."

Không ai biết giai điệu phía sau sẽ tiếp tục như thế nào.

Sau ngày hòa bình lập lại, người đồng đội năm xưa mang cuốn sổ trở về trao cho gia đình Hoàng.

Em trai của anh, lúc ấy đang học tại trường âm nhạc, lặng lẽ mở từng trang sổ. Những giai điệu mộc mạc, chân thành khiến anh xúc động đến rơi nước mắt.

Nhiều tháng sau, từ những nét nhạc còn dang dở của người anh, anh đã hoàn thành một ca khúc và đặt tên là "Khúc hát còn dang dở".

Trong buổi biểu diễn đầu tiên, bài hát kết thúc bằng những câu:

"Có những mùa xuân người không kịp đến,
Có những khúc ca gửi lại mai sau.
Xin hát tiếp lời người còn dang dở,
Để đất nước mãi xanh một sắc màu."

Khi giai điệu vang lên, nhiều cựu chiến binh đã lặng lẽ lau nước mắt. Họ không chỉ nghe một bài hát, mà còn nghe thấy tiếng nói của cả một thế hệ đã gửi tuổi xuân mình vào độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ngày nay, cuốn sổ nhạc cũ được gia đình gìn giữ như một báu vật. Những trang giấy đã úa màu theo năm tháng, nhưng ước mơ của người chiến sĩ trẻ vẫn còn nguyên giá trị.

Chiến tranh đã lùi xa, song "khúc hát còn dang dở" năm nào vẫn tiếp tục được thế hệ hôm nay cất lên bằng sự biết ơn và trách nhiệm. Bởi mỗi giai điệu của hòa bình hôm nay đều được viết nên từ những bản nhạc chưa kịp hoàn thành, từ những ước mơ còn dang dở và từ sự hy sinh cao cả của biết bao người đã đi qua một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn