Thân nhân liệt sĩ, người có công

Khúc Hát Đêm Trạm Giao Liên

Mô tả câu chuyện Câu chuyện đưa ta về đại ngàn Trường Sơn khốc liệt trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước, nơi trọng điểm Lùm Bùm từng hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày. Đó là mối tình mộc mạc và kiên cường giữa một anh lái xe tải quân sự ngày đêm băng qua làn đạn và cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ thông tin liên lạc, được gắn kết bằng một chiếc bật lửa làm từ vỏ đạn và khát vọng hòa bình.

Nghệ An16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên câu chuyện: Khúc Hát Đêm Trạm Giao Liên

Nhân chứng lịch sử

  • Ông: Bùi Văn Thắng (Sinh năm 1948, nguyên chiến sĩ Tiểu đoàn Vận tải cơ giới thuộc Đoàn 559, mở đường Trường Sơn).

  • Bà: Hoàng Thị Hường (Sinh năm 1953, nguyên nữ thanh niên xung phong đại đội thông tin bám trụ trọng điểm Lùm Bùm, tuyến đường Hồ Chí Minh).

  • Mô tả câu chuyện

    Câu chuyện đưa ta về đại ngàn Trường Sơn khốc liệt trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước, nơi trọng điểm Lùm Bùm từng hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày. Đó là mối tình mộc mạc và kiên cường giữa một anh lái xe tải quân sự ngày đêm băng qua làn đạn và cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ thông tin liên lạc, được gắn kết bằng một chiếc bật lửa làm từ vỏ đạn và khát vọng hòa bình.


    Nội dung chi tiết

    Mùa khô năm 1971, tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn đoạn qua trọng điểm Lùm Bùm chìm trong khói lửa ngày đêm. Máy bay địch liên tục trút bom rải thảm nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho chiến trường miền Nam. Bùi Văn Thắng là lái xe tải quân sự trẻ tuổi, tay lái lụa chuyên chở hàng hóa, đạn dược qua những cung đường đèo dốc hiểm trở. Ngay sát trạm thông tin dã chiến ven suối, Hoàng Thị Hường là nữ thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ máy hữu tuyến, bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt cho các binh chủng phối hợp.


    Thắng và Hường quen nhau trong một đêm trạm thông tin bị pháo kích làm đứt đoạn đường dây tổng đài. Khi chiếc xe tải của Thắng bị kẹt lại do sạt lở đất ngay trước cửa trạm, anh không ngần ngại xuống xe dùng cuốc xẻng hỗ trợ đội thanh niên xung phong dọn đường. Hường khi ấy đang xách đèn pin soi đường cho anh em làm việc, ánh mắt kiên định và nụ cười rạng rỡ giữa khói lửa của cô gái thanh niên xung phong đã khắc sâu vào tâm trí người lính lái xe.


    Từ đêm hôm ấy, những chuyến xe qua trọng điểm nếu gặp giờ nghỉ, Thắng lại ghé vào trạm thông tin chia sẻ ngụm nước suối hay củ sắn lùi tro với Hường. Thắng vốn khéo tay, đã mài một chiếc vỏ đạn đại liên thành một chiếc bật lửa nhỏ gọn, tỉ mỉ khắc hình một cánh én bay trên thân tặng Hường. Cô thẹn nhận món quà, cất kỹ vào túi áo ngực rồi trao lại cho anh chiếc khăn tay màu xanh lá do tự tay cô thêu.


    Thế nhưng, khói lửa chiến tranh không chừa một ai. Trong một trận tọa độ ác liệt vào mùa hè năm đó, trạm thông tin bị bom rải thảm tàn phá nặng nề. Hường bị thương ở chân do sức ép của bom, được đồng đội chuyển gấp về tuyến sau điều trị rồi ra quân sớm. Thắng tiếp tục bám trụ vô lăng, hoàn thành nhiệm vụ đưa xe qua các chiến dịch lớn. Thông tin đứt đoạn, hai người thất lạc nhau từ đó suốt hơn nửa thế kỷ.


    Hết chiến tranh, ông Thắng phục viên trở về quê hương lập nghiệp, mang theo vết thương chiến trận và chiếc khăn tay kỷ vật. Bà Hường cũng xây dựng gia đình, âm thầm cất giữ chiếc bật lửa vỏ đạn trong tráp gỗ nhỏ như một phần linh hồn tuổi trẻ. Cả hai đều đinh ninh rằng mối tình thời hoa lửa ấy đã chìm vào dĩ vãng.


    Đến tháng 7 năm 2024, trong dịp cựu chiến binh Đoàn 559 tổ chức đoàn hành hương về nguồn tri ân chiến trường xưa, ông Thắng có dịp gặp lại các đồng đội cũ. Nhờ sự kết nối của Ban liên lạc, ông vô cùng xúc động khi tìm được địa chỉ của bà Hường.


    Ngày hội ngộ tại một thị trấn nhỏ, khi ông Thắng bước đến và cất tiếng gọi tên cũ, bà Hường bàng hoàng đánh rơi chiếc túi trên tay. Bà chậm rãi mở tráp lấy ra chiếc bật lửa vỏ đạn năm xưa – vẫn sáng bóng qua bao thăng trầm thời gian. Hai người già nắm chặt tay nhau, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má, trọn vẹn nghĩa tình sau hơn nửa thế kỷ chờ mong.


    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện đầy xúc động khác trong hành trình sưu tầm ký ức này không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn