Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Khúc Hát Dưới Dòng Thạch Hãn

Khi thuyền chở đạn bị trúng đạn và chìm trên sông Thạch Hãn, Hải đã dùng thân mình làm phao kéo thuyền trong khi Lâm vừa đẩy vừa hát để giữ tinh thần cho bạn. Họ đã đưa được hàng vào Thành Cổ an toàn giữa làn mưa bom. Tình đồng chí ở đây là sự kiên cường tột độ, dùng lời ca tiếng hát và xương máu để bảo vệ nhiệm vụ và mạng sống cho nhau.

Ninh Bình17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Quảng Trị năm 1972, bầu trời không có sao, chỉ có ánh hỏa châu của địch treo lơ lửng, soi rõ mặt nước sông Thạch Hãn đang đỏ ngầu bùn đất. LâmHải ngồi trên chiếc thuyền cao su nhỏ, chở đầy đạn dược và thuốc men vào Thành Cổ. Tiếng máy nổ được bọc giẻ kín mít, chỉ còn tiếng "tạch tạch" nhỏ như tiếng dế kêu giữa màn đêm.

Bất ngờ, một loạt pháo bầy dội xuống mặt sông. Nước bắn lên tung tóe cao hàng mét. Một mảnh pháo găm trúng mạn thuyền, tiếng xì xì vang lên dữ dội – thuyền đang mất hơi và bắt đầu chìm dần. Hải bị mảnh đạn chém trúng đùi, máu tuôn ra hòa vào dòng nước lạnh."Hải! Bám lấy bao gạo, bơi vào bờ nhanh!" – Lâm hét lên, đôi tay điên cuồng tát nước ra ngoài.
"Không được! Đạn mà ướt là anh em trong kia mất sức chiến đấu. Lâm, mày cõng hòm đạn, tao sẽ làm phao cho mày đẩy!"Hải quyết định táo bạo. Anh không bơi vào bờ mà lấy sợi dây thừng buộc vào cổ tay mình, đầu kia nối với mũi thuyền. Anh nhào xuống nước, dùng đôi chân đang bị thương đạp mạnh, dùng chút sức tàn để làm "động cơ sống" đẩy chiếc thuyền đang chìm dần về phía bờ Bắc.Dưới làn mưa đạn "chìu chíu" trên mặt nước, Lâm vừa bơi vừa đẩy, miệng không ngừng gọi bạn: "Hải ơi, cố lên! Sắp đến rồi!". Để bạn không lịm đi vì mất máu và cái lạnh, Lâm bắt đầu hát. Anh hát bài "Câu hò bên bến Hiền Lương" bằng giọng khàn đặc, át cả tiếng đại bác.Khi thuyền chạm vào bãi cát, Hải đã hoàn toàn kiệt sức, bàn tay vẫn quấn chặt sợi dây thừng như một lời thề sắt đá. Khi anh em chiến sĩ Thành Cổ chạy ra đón, họ thấy hai bóng người lấm lem bùn đất, ôm lấy nhau giữa dòng sông máu, những hòm đạn vẫn khô ráo vẹn nguyên.Sau chiến tranh, ông Lâm và ông Hải vẫn sống cùng một xã ở miền Trung. Mỗi khi trời đổ mưa dông, họ lại cùng nhau ngồi bên hiên nhà, ông Hải chỉ vào vết sẹo dài ở đùi rồi cười bảo: "Năm ấy nếu ông không hát hay, chắc tôi đã làm mồi cho cá rồi".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn