Bài viết

KHÚC HÁT DƯỚI HẦM TRÚ ẨN

Nghệ An01/07/2026Hồ Văn Dương (Đoàn xã Minh Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt nơi chiến trường mà còn là ký ức về những lớp học sơ tán, những mái trường đơn sơ giữa bom đạn. Trong những năm tháng ấy, có những người thầy, người cô đã dùng tình yêu nghề và tình thương học trò để thắp lên ngọn lửa của tri thức, niềm tin và hy vọng. Câu chuyện về cô giáo Lan là một trong những hình ảnh đẹp của "thời hoa lửa".

Những năm đầu thập niên 1970, tại một vùng quê miền Trung, tiếng máy bay và còi báo động đã trở thành âm thanh quen thuộc. Trường học chỉ là những căn nhà tranh đơn sơ, bên cạnh mỗi lớp đều có một hầm trú ẩn được đào sẵn.

Cô giáo Lan khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, vừa tốt nghiệp trường sư phạm đã tình nguyện về dạy học ở vùng sơ tán. Mỗi buổi sáng, cô đều đến lớp từ rất sớm, quét dọn phòng học, chuẩn bị từng viên phấn, từng trang giáo án, với mong muốn các em được học tập trong điều kiện tốt nhất có thể.

Một buổi học đang diễn ra thì tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Từ xa, tiếng máy bay gầm rú mỗi lúc một gần. Cô Lan nhanh chóng hướng dẫn học sinh xếp hàng, bình tĩnh xuống hầm trú ẩn.

Trong bóng tối chật hẹp của căn hầm, nhiều em nhỏ sợ hãi bật khóc. Có em ôm chặt lấy cô, có em run lên vì tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất.

Để các em bớt lo lắng, cô Lan nhẹ nhàng cất tiếng hát bài dân ca quen thuộc. Giọng hát của cô trong trẻo, ấm áp, vang lên giữa tiếng bom đạn. Dần dần, các em thôi khóc, rồi cùng cô hát theo.

Tiếng hát như xua tan nỗi sợ hãi, mang đến cảm giác bình yên giữa những phút giây hiểm nguy. Khi tiếng bom ngớt dần, cô lại lấy trong túi chiếc bảng con, tiếp tục giảng bài ngay dưới lòng đất.

Cô mỉm cười nói với học trò:

"Bom đạn có thể làm đổ mái trường, nhưng không thể ngăn các em học tập. Sau này đất nước hòa bình, chính các em sẽ xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp."

Những lời nói giản dị ấy đã trở thành động lực để biết bao học sinh vượt qua gian khó.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, những học trò năm xưa có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, sĩ quan quân đội. Trong lần họp lớp sau hơn bốn mươi năm, ai cũng nhớ về cô Lan và khúc hát dưới hầm trú ẩn.

Một người học trò xúc động chia sẻ:

"Điều tôi nhớ nhất không phải bài học Toán hay Văn hôm ấy, mà là giọng hát của cô. Chính tiếng hát ấy đã cho chúng tôi niềm tin rằng, dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, ngày mai vẫn sẽ có hòa bình."

Giờ đây, ngôi trường cũ đã được xây dựng khang trang. Hầm trú ẩn chỉ còn là dấu tích của một thời chiến tranh. Nhưng câu chuyện về cô giáo Lan vẫn được nhiều thế hệ học sinh nhắc lại như một biểu tượng đẹp của lòng yêu nghề, yêu trẻ và niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

"Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng những người thầy, người cô như cô Lan mãi là những người gieo mầm tri thức giữa khói lửa chiến tranh. Họ đã góp phần giữ gìn ánh sáng của con chữ, để từ những lớp học đơn sơ năm ấy, biết bao thế hệ trưởng thành, tiếp nối truyền thống yêu nước và xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC HÁT DƯỚI HẦM TRÚ ẨN | Câu chuyện thời hoa lửa