KHÚC HÁT GIỮA RỪNG
Tôi gặp chị Võ Thị Sáu trong một chuyến liên lạc qua rừng.
Đêm ấy rừng tối và rất lạnh.
Nhiều người đi cùng đều mệt mỏi.
Bất ngờ chị cất tiếng hát rất trong trẻo.
Tiếng hát vang giữa rừng khiến mọi người quên hết nhọc nhằn.
Chị vừa đi vừa kể chuyện quê hương độc lập sau này.
Ai nghe cũng thấy lòng ấm lại.
Khi nghỉ chân chị chia từng ngụm nước cho đồng đội.
Chị luôn nghĩ cho người khác trước bản thân mình.
Có lần tôi hỏi chị có sợ chết không.
Chị chỉ cười rất nhẹ.
Chị bảo miễn đất nước được tự do thì không tiếc tuổi xuân.
Câu nói ấy làm tôi xúc động đến nghẹn lời.
Sau này khi hòa bình lập lại tôi vẫn nhớ khúc hát trong rừng năm ấy.
Đó là ký ức không bao giờ phai nhạt trong đời tôi.


