KHÚC HÁT GIỮA RỪNG
Trong đơn vị có một người lính tên Phong – người luôn mang theo cây đàn nhỏ.
Không ai biết anh kiếm được nó từ đâu. Chỉ biết rằng, mỗi khi có thời gian nghỉ, anh lại ngồi bên gốc cây, gảy những giai điệu quen thuộc.
– “Phong, mày hát đi!” – đồng đội gọi.
Phong cười:
– “Hát thì hát, nhưng đừng chê nhé.”
Và anh cất tiếng.
Giọng anh không quá hay, nhưng ấm. Giữa rừng sâu, tiếng hát ấy lan xa, len lỏi vào từng góc tối, làm dịu đi nỗi mệt mỏi.
Một lần, sau trận đánh ác liệt, cả đơn vị trở về với nhiều mất mát. Không khí nặng nề bao trùm.
Phong không nói gì. Anh lặng lẽ ngồi xuống, bắt đầu gảy đàn.
Giai điệu chậm, buồn.
Rồi anh hát:
“Mai này hòa bình, ta lại về quê…”
Một người lính khác khẽ hát theo. Rồi thêm người nữa.
Chẳng mấy chốc, cả đơn vị cùng hát.
Giữa rừng sâu, giữa mất mát, tiếng hát ấy vang lên – không phải để quên đi nỗi đau, mà để vượt qua nó.
Một đêm, khi đang hành quân, đơn vị bị phục kích.
Trận đánh diễn ra nhanh và dữ dội.
Khi mọi thứ kết thúc, Phong không còn đứng dậy nữa.
Cây đàn nhỏ nằm bên cạnh, vỡ một góc.
Đồng đội chôn anh dưới một gốc cây lớn.
Họ đặt cây đàn lên mộ.
Không ai nói gì.
Chỉ có gió rừng thổi qua, như một khúc nhạc không lời.
Nhiều năm sau, một người trong đơn vị cũ quay lại nơi ấy. Gốc cây vẫn còn. Ngôi mộ đã phủ đầy cỏ.
Ông ngồi xuống, lặng im.
Rồi, rất khẽ, ông cất tiếng hát lại bài ca năm xưa.
Giữa rừng, tiếng hát vang lên.
Không còn bom đạn.
Chỉ còn ký ức… và một khúc hát không bao giờ tắt.



