Khúc hát giữa rừng già
ôi là một chiến sĩ văn công, nhiệm vụ của tôi là mang lời ca tiếng hát đến cho bộ đội. Giữa rừng già, tiếng hát của chúng tôi vang lên như xua tan mệt mỏi. Những lúc ấy, ai cũng cảm thấy gần gũi và ấm áp hơn.
Chúng tôi thường hát những bài ca về quê hương, về đất nước và về những vị anh hùng dân tộc. Trong đó, hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp luôn được nhắc đến với niềm kính trọng.
Có lần, chúng tôi biểu diễn ngay sau một trận đánh. Các chiến sĩ vẫn còn lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt thì rạng rỡ. Khi bài hát kết thúc, cả khu rừng như vang lên tiếng vỗ tay.
Tôi nhận ra rằng âm nhạc cũng là một thứ vũ khí tinh thần mạnh mẽ. Nó giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp thêm niềm tin. Những giai điệu ấy đã theo chúng tôi suốt những năm tháng chiến tranh.
Sau này, khi hòa bình lập lại, tôi vẫn tiếp tục ca hát. Nhưng mỗi khi cất tiếng, tôi lại nhớ về những ngày tháng ở rừng già. Đó là thời hoa lửa mà tôi sẽ không bao giờ quên.


