Cựu chiến binh

Khúc hát giữa rừng già nơi ấy

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, tiếng hát đã trở thành nguồn động viên lớn lao với người lính. Ông Lê Ngọc Sơn và đồng đội từng có những đêm văn nghệ giản dị giữa rừng Trường Sơn. Một buổi hát ngay sau trận bom dữ dội đã trở thành ký ức đẹp nhất của ông về tình đồng đội.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sơn bảo rằng người lính thời chiến sống rất giản dị. Sau những giờ hành quân và chiến đấu căng thẳng, niềm vui lớn nhất đôi khi chỉ là được nghe tiếng hát giữa rừng. Một tối năm 1973, sau trận bom dữ dội ở khu vực đường 20 Quyết Thắng, đơn vị ông dựng lán nghỉ tạm bên suối. Ai cũng mệt lả, quần áo lấm đầy bùn đất. Bất ngờ một chiến sĩ quê Nghệ An lấy cây đàn guitar cũ đã sứt cạnh ra gảy vài câu nhạc. Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng khiến mọi người như quên hết mệt nhọc. Ông kể với nụ cười hiền hậu:
“Hồi đó có ai hát hay đâu, nhưng cứ cất tiếng lên là thấy ấm lòng.” Đêm ấy, anh em ngồi quanh bếp lửa hát từ những bài dân ca đến các ca khúc cách mạng. Có người nhớ mẹ mà rưng rưng, có người nhớ người yêu ngoài quê. Riêng ông Sơn vẫn nhớ mãi bài hát “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây” vang lên giữa màn đêm sau tiếng bom vừa dứt. Ông nói:
“Chiến tranh khốc liệt nhưng tuổi trẻ của chúng tôi vẫn có niềm tin và tiếng cười.” Có lẽ chính những đêm hát giản dị ấy đã giúp những người lính trẻ thêm sức mạnh để đi qua một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn