Khúc Hát Giữa Tầm Bom
Năm 1973, dải đất Nam Cửa Việt vẫn còn khét lẹt mùi thuốc súng. Giữa những hầm hào và bãi cát trắng Lệ Xuyên, có một người thiếu nữ mới tròn mười sáu tuổi – Nguyễn Thị Hồng. Cô là đại diện cho một thế hệ "hoa lửa" của Quảng Trị: vừa là cô văn công mang tiếng hát át tiếng bom, vừa là người chiến sĩ du kích dũng cảm bám trụ quê hương.
Tuổi 16 của cô không chỉ có những giai điệu tự hào mà còn là những đêm hành quân không ngủ, những lần băng qua làn mưa đạn để tiếp tế và dẫn đường cho bộ đội. Trong tay cô, khi là chiếc micro cổ vũ tinh thần chiến sĩ bên dòng Thạch Hãn, khi lại là khẩu súng sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất quê nhà.
Hình ảnh cô gái nhỏ nhắn sinh năm 1957 ấy đã trở thành một biểu tượng bình dị mà kiên cường. Giữa nắng gió khắc nghiệt và sự tàn khốc của chiến tranh, tiếng hát của người thiếu nữ Lệ Xuyên vẫn vang lên trong trẻo, như một lời khẳng định về sức sống mãnh liệt của con người và mảnh đất Quảng Trị anh hùng.


