Khúc hát ru bên chiến hào của nữ y sĩ dã chiến Bình Trị Thiên
Khúc hát ru bên chiến hào của nữ y sĩ dã chiến Bình Trị Thiên
Chiến trường Quảng Trị năm 1972 không chỉ có tiếng pháo rền vang mà còn có những thanh âm nhân văn dịu dàng sưởi ấm lòng người lính.
Nỗi ám ảnh chiến trường: Tại một hầm thương binh dã chiến, một chiến sĩ trẻ mới 17 tuổi bị thương nặng ở mắt, trong cơn mê sảng vì sốt cao và đau đớn, anh liên tục khóc lóc và gọi mẹ: "Mẹ ơi, con không thấy đường về nhà nữa...". Sự hoảng loạn của anh làm ảnh hưởng đến tinh thần của các thương binh khác trong hầm.
Thần dược từ tâm hồn: Nữ y sĩ tên Thanh đã bước đến bên cạnh, nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của người chiến sĩ trẻ. Chị bắt đầu cất giọng hát ru một bài dân ca xứ Nghệ ngọt ngào, dịu nhẹ. Tiếng hát của chị như một dòng nước mát lành xoa dịu nỗi đau, giúp người lính trẻ từ từ bình tĩnh lại, tiếng khóc thưa dần rồi anh chìm vào giấc ngủ bình yên ngay giữa làn mưa đạn pháo đang dội xuống bên ngoài.



