Khúc hát ru dưới hầm địa đạo
Khúc hát ru dưới hầm địa đạo
Trong lòng địa đạo tối tăm, hơi đất nồng nặc, chị Thoa ôm chặt con nhỏ vào lòng. Tiếng bom trên mặt đất rung chuyển cả hầm, đứa bé giật mình khóc thét. Chị Thắm không run sợ, chị bắt đầu cất tiếng hát ru: "À ơi, con ngủ cho ngoan...". Tiếng hát trong trẻo của người mẹ át đi tiếng gầm rú của động cơ phản lực. Những người lính đang nghỉ ngơi gần đó nghe tiếng ru mà ấm lòng, như thấy bóng dáng quê hương đang hiện hữu ngay dưới lòng đất. Tiếng ru ấy là sức mạnh mềm mại nhưng bất khuất, bảo vệ sự sống giữa vùng đất chết.


