KHÚC HÁT RU NHỮNG CÔ GÁI TRƯỜNG SƠN
Ở rừng tự hát ru nhau
Lá trầu chị héo, quả cau em già...Ơi câu hát thủa xông phaLính Trường Sơn mắt nhạt nhòa lệ rơi.Sinh ra khói lửa rối bờiChiến tranh đoạt cả quãng đời thanh xuânCâu hát các chị trong ngầnCon đường huyền thoại vây quanh quân thù.Đại ngàn cất tiếng hát ruCác chị yên giấc ngàn thu đến giờNước non vẫn hát lời ruRu hồn liệt sĩ thiên thu ngọt ngào.Gió rung vành mũ tai bèoChị đi lỡ nhịp một thời tuổi xuân.Tiếng bom đạn réo bên ngầmMở đường san lấp hố bom từng ngày.Vẫn trong câu hát mê sayNước non vẫn nước non này ngàn nămChị về đếm từng bước chânĐâu thời son trẻ, trong ngần tiếng ru.Ru người trong cõi xa mùRa đi còn mảnh đạn thù mang theo .Vẫn xanh màu áo thuở nàoTrường Sơn ơi dẫu núi cao tai mèo.Ru lời gió thoảng trăng treoHai mươi xuân sắc không về chị ơi.Lỡ thì con gái chị tôiChiến tranh cướp cả, một thời thanh xuân.Lời yêu gửi lại Trường SơnNgười đi xa mãi, dấu chân dần mờ.Mỗi lần họp mặt như mơChuyện chồng con chẳng bao giờ nói đâu.Quả cau khô đã cất lâuLá trầu liệu có thắm màu môi aiChị về với lúa với khoaiGửi hương thơm thảo, nhớ hoài Trường Sơn.



