Khúc hát thời hoa lửa
Ở một vùng căn cứ, mỗi lần đơn vị chuẩn bị ra trận, anh Chính trị viên thường hát một bài ca quen thuộc. Giọng anh không hay, nhưng đầy cảm xúc. Anh hát để động viên tinh thần, để nhắc mọi người rằng họ không đơn độc.
Bài hát ấy có đoạn:
“Dẫu bom rơi, dẫu đạn bay
Lòng ta vẫn vững như cây…”
Mỗi lần anh hát, cả đơn vị cùng hòa theo. Tiếng hát vang lên giữa rừng, như một lời thề chung. Có những chiến sĩ trẻ lần đầu ra trận run sợ, nhưng khi nghe tiếng hát, họ thấy lòng bình tĩnh hơn.
Một lần, trước trận đánh lớn, anh Chính trị viên hát xong thì nói: “Ngày mai có thể nhiều người không trở lại. Nhưng nếu ai ngã xuống, hãy nhớ: đất nước sẽ nhớ tên các đồng chí.”
Trận đánh hôm sau vô cùng ác liệt. Anh Chính trị viên vừa chiến đấu vừa hô khẩu hiệu. Khi một chiến sĩ bị thương nặng, anh lao ra kéo vào hầm. Một viên đạn bắn trúng anh. Anh ngã xuống, nhưng môi vẫn mấp máy như đang hát.
Sau chiến thắng, đồng đội chôn anh trên ngọn đồi. Không có đàn, không có trống, chỉ có tiếng gió rừng. Nhưng mọi người đứng quanh mộ, cùng hát bài hát anh thường hát. Tiếng hát nghẹn ngào, nhiều người khóc.
Nhiều năm sau hòa bình, những người lính cũ gặp lại nhau. Họ đã già, tóc bạc, nhưng khi nhắc đến anh Chính trị viên, họ vẫn nhớ giọng hát ngày xưa. Có người nói: “Anh ấy chết rồi, nhưng bài hát còn.”
Khúc hát thời hoa lửa không chỉ là âm nhạc. Nó là tinh thần, là ý chí, là niềm tin của cả một thế hệ. Trong những năm tháng khốc liệt nhất, tiếng hát đã giúp con người vượt qua sợ hãi, vượt qua mất mát, để đi đến ngày hòa bình.



