Khúc hát trên đường Trường Sơn
Đêm Trường Sơn rừng sâu hun hút. Tiếng máy bay gầm trên đầu, pháo sáng xé ngang bầu trời. Đội thanh niên xung phong tranh thủ vá đường để kịp cho đoàn xe ra tiền tuyến. Hạnh, cô gái nhỏ bé, vừa xúc đất vừa khe khẽ hát.
Tiếng hát ấy lan trong đêm tối, át đi nỗi sợ hãi và mệt nhọc. Khi bom rơi gần, cả đội lao xuống hầm trú ẩn. Hạnh không kịp xuống, cô bị thương nặng nhưng vẫn cố hét lớn: “Đường thông rồi! Cho xe đi nhanh!”.
Sáng ra, đoàn xe vượt qua an toàn. Trên con đường đỏ bazan, khúc hát đêm nào dường như vẫn vang vọng. Đó là khúc ca của lòng quả cảm, của tuổi trẻ hiến dâng — một thời hoa lửa không bao giờ phai.



