Cựu Thanh niên xung phong

Khúc hát trong đêm

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, tiếng hát không chỉ là niềm vui giản dị mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn đối với các chiến sĩ và thanh niên xung phong. Câu chuyện của bà Võ Thị Mai kể về một đêm đáng nhớ, khi tiếng hát đã giúp mọi người vượt qua nỗi sợ hãi, sự mệt mỏi và tiếp thêm niềm tin vào ngày chiến thắng.

Đồng Nai14/06/2026Bùi Thị Phương Thảo (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, bà Võ Thị Mai là một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và hỗ trợ thông tin liên lạc tại một khu căn cứ trong rừng. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày, mọi người phải làm việc liên tục dưới cái nắng gay gắt, đêm đến lại đối mặt với nguy cơ bị máy bay địch phát hiện và đánh phá.

Có những ngày đơn vị phải hành quân hàng chục cây số, vượt qua những con đường lầy lội và những khu rừng rậm rạp. Ai cũng thấm mệt, nhưng vẫn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Điều khiến mọi người nhớ nhất không phải là những bữa cơm đạm bạc hay những đêm ngủ võng giữa rừng, mà là những buổi sinh hoạt ngắn ngủi bên nhau sau giờ làm việc.

Một buổi tối cuối mùa mưa, sau nhiều ngày liên tiếp làm nhiệm vụ căng thẳng, đơn vị của bà Mai được nghỉ lại tại một khu rừng nhỏ. Trời tối nhanh, gió thổi lạnh và xa xa vẫn vọng lại tiếng động cơ máy bay. Nhiều người ngồi lặng lẽ bên bếp lửa, nhớ gia đình, nhớ quê hương và lo lắng cho những nhiệm vụ sắp tới.

Nhìn không khí trầm lắng ấy, bà Mai chợt cất lên một bài hát cách mạng mà mọi người đều quen thuộc. Ban đầu chỉ có một mình bà hát, nhưng rồi một vài đồng đội khe khẽ hát theo. Chẳng bao lâu sau, cả đơn vị cùng hòa giọng.

Tiếng hát vang lên giữa núi rừng yên tĩnh. Những bài ca về quê hương, đất nước và niềm tin chiến thắng khiến mọi người như quên đi những khó khăn trước mắt. Khuôn mặt ai cũng rạng rỡ hơn. Có người còn kể chuyện vui, có người nhắc lại những kỷ niệm ở quê nhà khiến cả nhóm bật cười.

Đúng lúc đó, tiếng máy bay lại xuất hiện trên bầu trời. Mọi người nhanh chóng dập lửa và vào vị trí trú ẩn. Dù vậy, không ai còn cảm thấy lo lắng như trước. Những lời ca vừa cất lên dường như đã tiếp thêm cho họ sự bình tĩnh và niềm tin để đối mặt với mọi thử thách.

Sau đêm hôm ấy, việc cùng nhau hát trở thành một hoạt động quen thuộc của đơn vị mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi. Tiếng hát giúp gắn kết mọi người, giúp họ vơi đi nỗi nhớ nhà và có thêm động lực để hoàn thành nhiệm vụ.

Hơn 50 năm đã trôi qua, bà Võ Thị Mai vẫn nhớ như in đêm hát bên bếp lửa giữa rừng năm ấy. Trong những lần gặp lại đồng đội, mọi người thường nhắc về "khúc hát trong đêm" như một ký ức đẹp không thể nào quên của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn