KHÚC HÁT TRONG LÒNG SUỐI LẠNH
Tôi tên Minh, đội viên TNXP trạm 67, đóng quân ở một con suối nhỏ nằm giữa dốc Ba Tầng. Suối ấy nước lạnh ngắt, trong veo nhưng cũng là nơi nhiều đồng đội của tôi đã nằm xuống khi bom làm sạt hai bên bờ. Người ta gọi đó là “con suối của những khúc hát dang dở”.
Một buổi chiều tháng 10/1970, trời đang yên thì máy bay Mỹ rải bom phá đá dọc triền núi. Chúng tôi nhận nhiệm vụ giải phóng tuyến trước khi trời tối. Đội trưởng phân công mỗi người một đoạn. Tôi đi cùng Hòa – cậu bạn nhỏ người, giọng hát rất trong. Hòa hay hát mỗi khi làm đường, nhất là bài “Tiến về Hà Nội”. Cả đội ai cũng mến.
Khi chúng tôi đang cào đất, bất ngờ tiếng máy bay lao xuống. Một quả bom rít qua, nổ ngay trên mỏm đá cách suối chừng vài chục mét. Áp lực nổ mạnh đến mức nước từ dưới suối bắn lên tung tóe. Tôi bị hất ngã, choáng váng vài giây. Khi định thần lại, không thấy Hòa đâu. Chỉ thấy cạnh bờ suối một vệt máu loang.
Tôi lao xuống. Hòa nằm gối đầu lên tảng đá, ngực bị mảnh bom sượt qua. Hòa mỉm cười dù môi tím:
– Không sao… Đừng lo cho tớ.
Tôi ôm lấy cậu, la lớn: “Có ai không? Y tá đâu?” Nhưng bom vẫn rền trời, chẳng ai nghe nổi.
Giữa tiếng nổ chát chúa, Hòa nói khẽ:
– Minh… hát đi. Hôm nào tớ cũng hát cho cậu nghe. Giờ… cậu hát cho tớ.
Tôi nghẹn. Nhưng rồi tôi hát, giọng run bần bật. Bài hát ấy vang trong lòng suối lạnh, hòa với hơi khói bom mù mịt. Hòa khép mắt, như đang ngủ. Khi tôi hát đến câu cuối, Hòa đã im hẳn.
Tôi ngồi bệt xuống nước, để dòng suối cuốn trôi máu từ tay mình. Nước suối vẫn mát, trong veo, nhưng một góc ấy mãi mãi nhuốm màu khói lửa.
Sau này mỗi lần đi qua dốc Ba Tầng, tôi lại nghe như có tiếng hát của Hòa vọng lên từ lòng suối. Trong khói lửa, có những khúc hát không bao giờ tắt.



