Khúc hoan ca nơi cội nguồn

Sinh năm 1954, cậu bé Nguyễn Quang Vĩnh cất tiếng khóc chào đời đúng vào năm cả dân tộc vang khúc khải hoàn. Tuổi thơ tại quê hương Đào Xá, TỈNH PHÚ THỌ được nuôi dưỡng bởi truyền thống cách mạng kiên cường và khí thế sục sôi kiến thiết đất nước. Bầu trời mang màu xanh da trời bình yên của miền Bắc những năm tháng ấy chính là ngọn nguồn để người thiếu niên trung du nuôi dưỡng khát vọng bảo vệ nền độc lập non sông.
Cánh chim Lạc giữa mùa hè đỏ lửa
Khoảng năm 1972, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn sinh tử nhất, chàng thanh niên Nguyễn Quang Vĩnh vừa tròn mười tám tuổi, độ tuổi rực rỡ nhất của đời người.
Tiếng gọi tiền tuyến: Gác lại bút nghiên và những hoài bão thanh xuân, ông hăng hái khoác ba lô lên đường. Khí phách của người lính trẻ kiên định tựa như hình ảnh những cánh chim Lạc vươn mình trên mặt trống đồng Đông Sơn, dũng mãnh cất cánh giữa bão giông thời đại.
Gian khổ trui rèn: Vượt qua những chặng hành quân nhọc nhằn cõng gạo tải đạn, vượt qua những cơn sốt rét rừng thấu xương, bước chân của ông và đồng đội vẫn kiên trung hướng về miền Nam ruột thịt.
Đóa hoa lửa kiên trung
Nơi tuyến đầu khói lửa, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ càng tỏa sáng rực rỡ:
Quả cảm bám trụ: Đối mặt với mưa bom bão đạn bủa vây, ông luôn giữ vững trận địa, lấy máu xương làm lá chắn thép bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Nghĩa tình son sắt: Dưới chiến hào nhuốm màu đất đỏ, sự sẻ chia từng ngụm nước suối, từng lá thư nhà đã hun đúc nên sức mạnh vô song của tình đồng chí.


