Khúc Hoan Ca Trên Sóng Nước: Khi Lòng Dân Là Nhụy Hoa Giải Phóng
Khúc Hoan Ca Trên Sóng Nước: Khi Lòng Dân Là Nhụy Hoa Giải Phóng
Nếu những họng súng của quân chủ lực là sức mạnh bão tố, nếu sự mưu lược của biệt động là mũi khoan thép, thì chính lòng dân Cần Thơ lại là dòng nhựa sống nuôi dưỡng cho "bông sen" giải phóng bừng nở giữa những giờ phút sinh tử. Chiều ngày 30 tháng Tư năm 1975, Cần Thơ không chỉ chứng kiến một cuộc chuyển giao quyền lực quân sự, mà còn là một cuộc hội ngộ vĩ đại của tình đồng bào sau bao năm đằng đẵng chia cắt.
Khi những tổ biệt động thành cuối cùng nổ súng làm tê liệt các bốt gác ở đầu cầu, một cảnh tượng chưa từng có đã diễn ra. Từ những con hẻm nhỏ dọc theo đường tầm vu, từ những xóm chài ven sông Hậu, hàng ngàn người dân đã đổ ra đường. Họ không trốn chạy bom đạn, mà chính họ là những người "tiếp lửa" cho chiến thuật Hoa sen nở.
Những người mẹ, người chị với chiếc khăn rằn quấn cổ đã băng qua làn đạn lạc để mang nước uống, mang cơm nắm cho các chiến sĩ biệt động đang chốt giữ nhịp cầu. Chính lòng dân khi ấy đã tạo thành một bức tường thành sống, bao bọc lấy những đứa con của cách mạng. Khi các toán lính đối phương định đặt mìn phá hủy cầu để ngăn bước quân ta, chính những người dân địa phương – bằng sự thông minh và dũng cảm – đã vừa thuyết phục, vừa ngăn cản, bảo vệ bằng được huyết mạch của thành phố.
Tiếng loa phóng thanh vang lên khắp phố phường, xen lẫn tiếng hô hào của các đội tự vệ mật. Biệt động thành lúc này không còn phải ẩn mình trong bóng tối; họ xuất hiện giữa phố thị, tay đeo băng đỏ, phối hợp cùng nhân dân tiếp quản các công sở. Những nhịp cầu cửa ngõ Cần Thơ, vốn chỉ vài giờ trước còn là vùng ranh giới giữa sự sống và cái chết, giờ đây trở thành sân khấu của những cuộc đoàn viên.
Người ta thấy những giọt nước mắt lăn dài trên những khuôn mặt sạm đen vì khói súng và nắng gió. Đó là giọt nước mắt của người lính biệt động vừa nhận ra người thân trong dòng người xuống đường; là cái ôm siết chặt của những người đồng chí sau bao năm hoạt động bí mật, nay mới được công khai gọi tên nhau giữa phố phường.
Lúc bấy giờ, dòng sông Hậu mênh mang như cũng reo vui cùng lòng người. Những chiếc ghe xuồng của bà con tiểu thương, vốn dĩ dùng để chở trái cây, nông sản, nay rợp bóng cờ đỏ sao vàng, chở những chiến sĩ giải phóng tiến sâu vào bến Ninh Kiều. Cần Thơ trong buổi chiều lịch sử đó không có cảnh hoang tàn của một thành phố bị đánh chiếm, mà rực rỡ một sức sống mới – sức sống của sự tự nguyện và khát khao hòa bình mãnh liệt.
Khi những nhịp cầu cuối cùng được thông suốt, khi các cánh quân chủ lực và biệt động thành tay bắt mặt mừng giữa trung tâm Tây Đô, chiến thuật "Hoa sen nở" đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó một cách hoàn hảo nhất. Nó không chỉ nở ra từ họng súng, mà nở ra từ sự đồng lòng của hàng vạn trái tim. Những nhành mai biệt động, những cánh sen quân giải phóng và nhụy hoa lòng dân đã hòa quyện, dệt nên một bức tranh toàn thắng rạng ngời.
Đêm 30 tháng Tư, Cần Thơ không ngủ. Ánh đèn điện rực sáng bên dòng sông Hậu như những vì sao sa. Người dân Tây Đô hiểu rằng, từ đây, những cây cầu sẽ không bao giờ còn bị ngăn cách bởi dây kẽm gai, những chuyến phà sẽ không còn phải lo sợ đạn lạc. Khúc hoan ca trên sóng nước năm ấy sẽ còn ngân vang mãi, nhắc nhở hậu thế về một mùa xuân lịch sử – nơi ý chí kiên cường và tình yêu quê hương đã mở toang cánh cửa thép, đưa dân tộc trở về trong vòng tay hòa hợp, thống nhất.



