Cựu chiến binh

Khúc khải hoàn trong ký ức cựu chiến binh

Cuộc kháng chiến chống Mỹ đã lùi xa gần 50 năm, nhưng câu chuyện về những năm tháng cầm súng bảo vệ Tổ quốc, về ngày non sông vang khúc khải hoàn (30/4/1975) vẫn vẹn nguyên trong ký ức của những người lính - những thanh niên thời đại Hồ Chí Minh năm nào.

Hải Phòng06/03/2026Tô Dung (Đoàn xã Thanh Miện)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông Trần Quang Thành ở thôn Mường 1, xã Xuân Giao (huyện Bảo Thắng), những khói lửa chiến tranh, rồi cả niềm vui đại thắng vẫn còn vẹn nguyên.

Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, chàng thanh niên Trần Quang Thành đăng ký tham gia khóa huấn luyện hơn 2 tháng tại thị xã Lào Cai để hành quân vào Nam. Tuy nhiên sau đó, anh nhận thông báo không đủ điều kiện vì sức khỏe chỉ ở hạng B2. Trở về quê, anh làm công nhân ở Nông trường Phú Xuân (huyện Bảo Thắng)…

Làm nông trường được 2 năm, anh Thành lại viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày cầm giấy khám tuyển sức khỏe loại A, anh mừng khôn xiết, mơ ngày ra chiến trận. Sau 2 tháng huấn luyện ở Hà Bắc rồi hành quân vào Nam, anh làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội 3, C12, Trung đoàn Cầu đường 99 trực thuộc Bộ Tư lệnh 559. Đó là tiểu đội công binh cầu đường, có nhiệm vụ làm cầu dã chiến cho các đoàn xe qua.Đóng chân tại huyện Hướng Hóa (tỉnh Quảng Trị) - một trong những vùng “đất lửa”, tiểu đội của anh Thành gặp rất nhiều khó khăn, hiểm nguy khi làm nhiệm vụ. Nơi đây luôn hứng chịu những trận “mưa” hóa học của Mỹ nên đất đai cằn khô, cây cối chết đứng, trên bầu trời thì máy bay địch luôn gầm rú. Để tránh sự do thám của địch, tiểu đội phải cắt cử nhau làm xuyên đêm. Mỗi cây cầu bị đánh sập, mỗi đoạn đường bị xới tung, khoét sâu được thay thế bằng những cây cầu dã chiến để các đoàn xe qua…

Ông Thành không nhớ nổi mình và đồng đội đã làm được bao nhiêu cây cầu nối suốt con đường đánh giặc, nhưng cây cầu có tính quyết định trong cuộc đời binh nghiệp cũng như trong Đại thắng mùa Xuân năm 1975 thì ông nhớ mãi.

Cuối tháng 2/1975, trung đoàn của ông được lệnh hành quân vào Nam theo Quốc lộ 1. Lúc này, quân nguỵ bắt đầu rút về Sài Gòn, tháo chạy đến đâu chúng đánh sập cầu đến đó. Đoàn của ông đi ngay sau quân giải phóng, cây cầu nào bị đánh sập thì nối lại, sông nào chưa có cầu thì bắc cầu tạm cho xe cơ giới qua. Thế trận như chẻ tre, quân ta thần tốc đêm ngày với 5 mũi tiến về giải phóng Sài Gòn. Cánh quân của ông Thành về đến Đồng Nai thì phải dừng lại bởi cầu Biên Hòa bắc qua sông Đồng Nai vào Sài Gòn dài 20 nhịp đã bị phá hủy 2 nhịp. Nhiệm vụ đặt ra là phải nối liền cây cầu trong thời gian nhanh nhất. Trời tháng 4, miền Nam nắng như đổ lửa nhưng chỉ trong vòng 12 tiếng đồng hồ khẩn trương tạo mố cầu, lắp ghép thành cầu, nan cầu bằng cách kéo tời ngang sông, 2 nhịp cầu với chiều dài 108 m đã hoàn thành. Cầu thông xe vào lúc 0 giờ ngày 29/4, đoàn quân rầm rập tiến qua sông hợp với các cánh quân khác đánh vào Sài Gòn. Chỉ hơn 24 giờ sau, vào lúc 11 giờ 30 phút, Sài Gòn được giải phóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn