Khúc khải hoàn từ miền Trung và luồng sóng tiến công thần tốc trên đất Long An
"Huế – Đà Nẵng được giải phóng" tái hiện sức lan tỏa mãnh liệt của những chiến thắng vang dội tại dải đất miền Trung đối với tinh thần chiến đấu của quân dân Long An. Khi tin Huế rồi Đà Nẵng lần lượt sạch bóng quân thù bay về, nó không chỉ là một thông báo quân sự mà đã trở thành một luồng sinh khí, một mệnh lệnh không lời thôi thúc các chiến sĩ du kích và nhân dân địa phương dồn toàn lực cho trận đánh cuối cùng. Qua sự kiên trung của những người mẹ hậu phương như Trần Thị Viết và bản lĩnh của n
Niềm vui vỡ òa và khí thế tiến công như vũ bão
Cuối tháng 3 năm 1975, khi những bản tin radio dồn dập loan báo về việc giải phóng cố đô Huế và thành phố Đà Nẵng, khắp các vùng quê Long An từ Đức Hòa đến Tân Trụ đều rộn ràng một niềm vui khó tả. Những người lính trẻ đang bám trụ tại các vành đai diệt Mỹ mang theo lời thề từ Hội thề Rừng Rong: "Độc lập hay là chết!" cảm nhận rõ rệt hơn bao giờ hết hơi thở của ngày đại thắng.
Tin thắng trận từ miền Trung như một liều thuốc tinh thần cực mạnh, thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong lòng mỗi chiến sĩ. Tinh thần "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu" giờ đây được hiện thực hóa bằng sự khẩn trương trong từng phương án tác chiến. Các đơn vị du kích địa phương đã chủ động áp sát, bao vây các đồn bốt, kêu gọi binh lính đối phương buông súng. Tại cửa ngõ Sài Gòn, quân dân Long An hiểu rằng giờ phút của mình đã điểm, mỗi chiến công của miền Trung là một hồi kèn thôi thúc họ hành động mạnh mẽ hơn, thần tốc hơn để nhanh chóng giải phóng hoàn toàn quê hương.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Nơi hội tụ của niềm tin và hy sinh
Trong những ngày lịch sử khi cả nước hướng về miền Trung giải phóng, hình bóng Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng) hiện lên như một tượng đài bất khuất, lặng lẽ nhưng đầy sức mạnh.
· Mẹ sinh năm 1892, là người phụ nữ đã chứng kiến sự thăng trầm của lịch sử Long An qua suốt ba thế kỷ.
· Nghe tin Huế - Đà Nẵng giải phóng, mẹ lại thêm vững tin vào ngày hòa bình, dù mẹ đã phải nén nỗi đau tột cùng khi 7 người con trai lần lượt anh dũng hy sinh vì Tổ quốc.
· Mẹ đã mười lần tiễn đưa các con ra trận với khát vọng cháy bỏng về một ngày non sông liền một dải.
· Ngay dưới mũi súng quân thù gần đồn Cả Rưng, mẹ vẫn kiên trì bám trụ để nuôi giấu cán bộ và thắp đèn lồng dẫn lối cho các đoàn quân đang hừng hực khí thế sau tin thắng trận miền Trung.
· Tình thương của mẹ dành cho con dâu mồ côi Phan Thị Thép cũng chính là biểu tượng cho sự gắn kết và hồi sinh của gia đình giữa những ngày khói lửa chuẩn bị tan đi.
· Mẹ sống đến tuổi 119, để lại gia tài là gần 500 con cháu, minh chứng cho sức sống mãnh liệt của một dân tộc không bao giờ gục ngã trước đau thương.
Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Bản lĩnh "thiện xạ" đón vận hội mới
Sức lan tỏa từ chiến thắng Huế – Đà Nẵng cũng chính là luồng động lực thôi thúc những người con thép như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ nỗ lực gấp bội trên mặt trận.
· Xuất thân từ một người đi ở đợ sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, anh đã mang tài năng "thiện xạ" của mình để giáng những đòn quyết định vào các cứ điểm kẻ thù tại địa phương.
· Anh trực tiếp chiến đấu qua 134 trận lớn nhỏ, bảo vệ xóm làng và tạo thế trận tấn công liên tục khi thấy kẻ thù đang bắt đầu nao núng.
· Ý chí "một tấc không đi, một ly không rời" của anh càng thêm sắt đá khi thời cơ ngàn năm có một đang hiển hiện trước mắt.
· Khi kẻ thù đốt phá 90 ngôi nhà của nhân dân nhằm gây hoang mang, anh đã cùng chi bộ lãnh đạo bà con xây dựng lại toàn bộ ngay trong đêm, khẳng định niềm tin vào sự xây dựng và hồi sinh ngay trong khói lửa.
· Bản lĩnh của anh là hiện thân của tinh thần "toàn dân đánh giặc" của mảnh đất Long An anh hùng, luôn sẵn sàng đón lấy vận hội để dứt điểm cuộc chiến.
Gia tài của khát vọng thống nhất và lời thề của hậu thế
Chiến thắng Huế – Đà Nẵng là mốc son chói lọi mở đường cho cuộc tổng tiến công lịch sử vào Sài Gòn. Đối với quân dân Long An, đây là gia tài tinh thần vô giá, chứng minh rằng không có gì quý hơn độc lập, tự do và sự đoàn kết toàn dân. Những hy sinh của mẹ Trần Thị Viết và những chiến công của anh hùng Huỳnh Văn Đảnh đã góp phần tạo nên sức mạnh tổng hợp để Long An thực hiện xuất sắc vai trò cửa ngõ của mình.
Mẹ Viết qua đời ở tuổi 119, để lại gần 500 con cháu tiếp nối truyền thống cách mạng trên quê hương. Nhìn lại lịch sử để tri ân, thế hệ trẻ Long An hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa anh hùng từ những ngày Xuân rực lửa đó. Chúng ta nguyện nỗ lực học tập, lao động sáng tạo để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của các lớp tiền nhân đã dành trọn "Thời hoa lửa" cho ngày thống nhất hôm nay.



