KHÚC KHÈN BÊN BẾP LỬA
Người thanh niên vùng cao dùng tiếng khèn để động viên dân bản và làm tín hiệu liên lạc trong những năm tháng thời hoa lửa.
Trong những năm chiến tranh gian khó ở Dền Sáng, Mùa Seo Chứ nổi tiếng khắp vùng vì thổi khèn rất hay. Nhưng với dân bản, tiếng khèn của anh không chỉ để gọi bạn hay vui hội xuân, mà còn trở thành tín hiệu liên lạc giữa những ngày hiểm nguy. Ban ngày, Chứ cùng bà con lên nương sản xuất, ban đêm lại tham gia đội tự vệ canh gác quanh bản. Mỗi khi có tin báo nguy hiểm hoặc cần tập hợp dân quân, anh trèo lên mỏm đá cao đầu bản thổi những khúc khèn đã được quy ước từ trước. Tiếng khèn vang vọng giữa núi rừng giúp bà con nhanh chóng sơ tán và hỗ trợ nhau an toàn. Một đêm mùa đông rét buốt, Chứ đứng nhiều giờ giữa gió lạnh để báo hiệu cho đoàn người đang vượt núi trở về bản an toàn. Khi mọi người về đến nơi, đôi môi anh đã tím tái vì lạnh nhưng tiếng khèn vẫn không ngừng vang lên bên bếp lửa đỏ. Sau này, người già trong xã vẫn kể rằng giữa thời hoa lửa, tiếng khèn của Mùa Seo Chứ chính là âm thanh của niềm tin, của tình đoàn kết và của ý chí không khuất phục nơi vùng cao Dền Sáng.


