Khúc Ngực Thép Bên Cửa Ngõ Him Lam
Câu chuyện tái hiện trận đánh mở màn oanh liệt tại trung tâm đề kháng Him Lam năm 1954. Trước hỏa lực đại liên hủy diệt từ lô cốt ngầm của địch ghim chặt đội hình quân ta, chiến sĩ bộc phá Phan Đình Giót đã trườn lên trong mưa bom bão đạn, dùng chút sức tàn cuối cùng lao thân mình vào bịt kín họng súng giặc, mở đường cho đại quân xung phong.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ rung chuyển. Quân ta nổ súng mở màn chiến dịch vĩ đại bằng trận tấn công vào trung tâm đề kháng Him Lam — cửa ngõ kiên cố nhất được ví như "cánh cửa thép" bảo vệ lòng chảo Mường Thanh. Địch bố trí tại đây hệ thống lô cốt bêtông dày đặc, rào kẽm gai nhiều tầng và các họng súng máy chĩa ra mọi hướng, sẵn sàng cày nát bất cứ mũi tiếp cận nào.
Đồng chí Phan Đình Giót, người con của vùng đất nghèo Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, bước vào trận đánh ở tuổi 32 với cương vị Tiểu đội phó bộc phá thuộc Đại đoàn 312. Anh là một chiến sĩ dạn dày kinh nghiệm, gương mặt phong trần dạt dào tình đồng đội và sở hữu một ý chí sắt đá: "Chưa san phẳng Him Lam, chưa lui bước."
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt ngay từ những phút đầu tiên. Pháo ta gầm vang dội sập nhiều công sự ngoài rìa, nhưng khi bộ binh ta tiến lên, các lô cốt ngầm ẩn sâu trong lòng đất của địch bất ngờ đồng loạt nhả đạn. Tiếng súng đại liên, trung liên của giặc đan thành một lưới lửa đỏ rực, khói súng và đất đá bay mù mịt.
Phan Đình Giót ôm khối bộc phá dài trườn lên. Anh cùng tiểu đội liên tục phá sập hàng rào kẽm gai thứ nhất rồi đến thứ hai. Trong lúc lao lên đặt quả bộc phá thứ ba, một loạt đạn đại liên từ lô cốt số 3 của giặc quét trúng người anh. Phan Đình Giót trúng đạn vào vai và đùi, máu tuôn ra xối xả nhuộm đỏ vạt áo chiến sĩ. Sức nổ của bom đạn xung quanh hất văng anh xuống vách chiến hào.
Nỗi đau đớn thể xác ập đến nghẹt thở, nhưng khi hé mắt nhìn lên, Phan Đình Giót thấy các đồng đội của mình đang bị họng súng từ chiếc lô cốt số 3 ghim chặt dưới mặt đất cát bỏng. Mỗi giây trôi qua, thêm nhiều chiến sĩ ngã xuống, mũi tiến công của đại đội bị khựng lại trước cửa mở.
"Đồng đội đang máu chảy, trận đánh không thể dừng lại ở đây!" — Ngọn lửa căm thù và lòng quyết tâm cháy bùng trong lồng ngực người chiến sĩ Hà Tĩnh.
Nén cơn đau tột cùng, Phan Đình Giót dùng tay trái ghì chặt vết thương, tay phải bấu vào từng thớ đất, lầm lũi trườn lên. Anh không còn bộc phá, nhưng anh còn chính cơ thể mình. Bằng một nghị lực phi thường vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của thịt da, anh tiếp cận sát bên sườn chiếc lô cốt giặc, nơi họng súng đại liên đang khạc lửa điên cuồng, phun ra những làn đạn chết chóc.
Đến góc chết của mục tiêu, Phan Đình Giót dùng hết chút sức lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể bị thương, lấy đà bật người đứng dậy. Giữa làn mưa đạn vạch đường sáng rực bầu trời Him Lam, anh rướn cao lồng ngực vạm vỡ của mình, lao thẳng và áp chặt vào lỗ châu mai của địch.
Phập!
Khối thép họng súng đại liên giặc đâm mạnh vào lồng ngực anh. Tiếng súng máy đang gầm rú bỗng khựng lại rồi im bặt. Thân hình của Phan Đình Giót như một tấm lá chắn bằng đồng xám, bịt kín khoảng không gian nhả đạn duy nhất của chiếc lô cốt mẹ.
"Cửa mở thông rồi! Xung phong!" — Tiếng hét của người đại đội trưởng vang lên nghẹn ngào nhưng đanh thép.
Thấy sự hy sinh vô song của đồng đội, hàng ngàn chiến sĩ ta từ dưới giao thông hào trào dâng lòng căm thù, đồng loạt bật dậy như những mũi tên lao lên. Họ rầm rập vượt qua chiếc lô cốt nơi Phan Đình Giót đang nằm, đánh sập hoàn toàn trung tâm đề kháng Him Lam, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên đỉnh đồi giặc.
Trận đánh mở màn thắng lợi giòn giã. Phan Đình Giót đã ngã xuống ở tuổi ba mươi hai, hiến dâng trọn vẹn trái tim và lồng ngực thanh xuân của mình cho đất mẹ Điện Biên. Anh ra đi, nhưng dáng đứng lẫm liệt ôm lấy lỗ châu mai của anh đã trở thành một biểu tượng bất tử của thời hoa lửa. Lồng ngực ấy không chỉ dập tắt một họng súng tàn bạo của kẻ thù, mà đã mở toang cánh cửa đi đến chiến thắng lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu, khắc ghi muôn đời sau về một thế hệ người chiến sĩ Việt Nam có thể hy sinh xương máu, nhưng ý chí giành tự do thì vĩ đại vô cùng.



