Khúc Nhạc Đếm Bom Trên Đỉnh Lùm Phùm
Câu chuyện kể về cuộc chiến cân não giữa cái chết và sự sống của nữ tiểu đội trưởng thanh niên xung phong Nguyễn Thị Kim Huế. Giữa "tọa độ chết" sạt lở vì bom đạn, chị và các đồng đội đã biến việc rà phá bom nổ chậm thành một khúc ca kiêu hùng để giữ vững mạch máu giao thông cho Tổ quốc.
Đầu những năm 1970, đỉnh đèo Lùm Phùm trên đường 20 Quyết Thắng (Quảng Bình) được ví như một "cối xay thịt" khổng lồ. Không quân Mỹ trút xuống đây đủ loại bom: bom phá, bom từ trường, bom nổ chậm, biến những cánh rừng xanh rì thành vùng đất xám xịt, sặc mùi lưu huỳnh. Giữa túi bom ngạt thở ấy, Tiểu đội 6 Thanh niên xung phong do cô gái Quảng Bình nhỏ nhắn Nguyễn Thị Kim Huế làm tiểu đội trưởng vẫn bám trụ kiên cường. nhiệm vụ của họ là: Địch đánh, ta sửa; địch lại đánh, ta lại sửa, quyết không để tắc đường.
Một chiều muộn, sau một đợt rải bom tọa độ của máy bay B-52, đỉnh Lùm Phùm bị cày nát, đất đá sạt lở nghiêm trọng. Đáng sợ hơn, có hàng chục quả bom nổ chậm nằm chực chờ dưới lớp đất đá, sẵn sàng kích nổ bất cứ lúc nào khi có chấn động nhỏ. Trực ban thông báo: "Đêm nay có đoàn xe 50 chiếc chở vũ khí hạng nặng vào Nam, bằng mọi giá phải thông đường trước 8 giờ tối!"
Nhìn con đường độc đạo bị cắt đứt, Kim Huế đứng trước tiểu đội của mình — những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi tóc còn vương mùi bồ kết. Chị dõng dạc: "Trận này nguy hiểm, bom nổ chậm có thể nổ bất cứ lúc nào. Chị cần những người tình nguyện đi cắm cọc tiêu đánh dấu bom và phá nổ. Ai đi?"
Không một chút chần chừ, cả tiểu đội đồng loạt bước lên một bước: "Em đi!", "Để em!"
Kim Huế mỉm cười, nước mắt chực trào vì cảm động. Chị chọn ra ba người mưu trí nhất, tự mình dẫn đầu lao vào trận địa còn bốc khói. Trên tay chị là chiếc gậy tre và những lá cờ đuôi nheo màu đỏ.
Màn đêm buông xuống nhanh chóng. Giữa không gian im lìm đáng sợ, Kim Huế bò sát mặt đất, tai lắng nghe, mắt soi vào bóng tối để tìm những đuôi bom nhô lên.
"Keng!" — Chiếc gậy tre chạm phải khối thép lạnh ngắt. Một quả bom tạ nằm im lìm dưới rãnh nước.
Chị bình tĩnh cắm một lá cờ đỏ ngay bên cạnh để cảnh báo, rồi tiếp tục trườn lên. Cứ thế, họ bước đi giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Đột nhiên, "Oành!" — một quả bom nổ chậm tự kích nổ cách vị trí của Huế chưa đầy 30 mét. Sức ép của bom hất văng chị xuống vực tà-luy, đất đá đổ ập lên người.
Đồng đội phía sau khóc thét, lao lên cào bới đất tìm chị. Nhưng chỉ vài phút sau, Kim Huế đã lồm cồm bò dậy, rũ bùn đất trên đầu, vừa ho sặc sụa vừa cười: "Chị chưa chết được đâu! Đếm tiếp đi, mới có 12 quả, còn 5 quả nữa!"
Tiếng cười trong trẻo của người tiểu đội trưởng giữa trận địa bom đạn như một phép màu, xua tan đi nỗi sợ hãi của những cô gái trẻ. Chị trực tiếp ôm khối bộc phá, áp sát vào quả bom cứng đầu nhất để kích nổ nhân tạo.
Đoàng! Đoàng!
Những tiếng nổ chủ động vang lên, những cái "bẫy chết chóc" lần lượt bị bẻ gãy.
Đúng 7 giờ 45 phút tối, mặt đường được san phẳng tạm thời. Kim Huế đứng bên mép vực, tay cầm chiếc đèn pin bọc vải đỏ khẽ ra hiệu. Từ trong bóng đêm, chiếc xe tải đầu tiên của đoàn xe chi viện từ từ lăn bánh qua đỉnh Lùm Phùm an toàn. Các chiến sĩ lái xe ngang qua đều hạ kính, vẫy tay chào "những cô gái kim cương" của Trường Sơn.
Nguyễn Thị Kim Huế đã đi qua thời hoa lửa với hàng trăm lần đối mặt với tử thần, phá hàng nghìn quả bom các loại mà vẫn vẹn toàn, trở thành Anh hùng ở tuổi 27. Câu chuyện của chị và những cô gái thanh niên xung phong năm ấy là minh chứng cho một thế hệ "tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc", biến thanh xuân thành những đóa hoa rực rỡ nhất nở giữa mưa bom bão đạn.



