Khúc Quân Ca Kiên Trung Của Người Thiếu Úy Thương Binh Xứ Nga An
Khúc Quân Ca Kiên Trung Của Người Thiếu Úy Thương Binh Xứ Nga An
Trong lịch sử giữ nước của dân tộc, thế hệ thanh niên nhập ngũ vào mùa xuân năm 1975 mang một sứ mệnh vô cùng đặc biệt. Họ là những người lính bước vào quân ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang đi vào những ngày cuối cùng, để rồi sau đó lại tiếp tục vững tay súng bảo vệ nền độc lập non trẻ của Tổ quốc trước những cuộc chiến tranh biên giới khốc liệt. Tiêu biểu cho thế hệ kiên trung ấy của mảnh đất Nga An anh hùng là cựu chiến binh, Thiếu úy Mai Văn Kiếng.
Sinh tháng 09 năm 1956, chàng trai Mai Văn Kiếng lớn lên khi đất nước đang sục sôi khí thế của những chiến dịch lớn. Tháng 03 năm 1975, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh đã chính thức khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ. Gác lại những ước mơ riêng, anh bước vào đời lính đúng thời điểm tiếng súng của Chiến dịch Tây Nguyên và Chiến dịch Huế - Đà Nẵng đang vang dội, mở đường cho ngày đại thắng lịch sử 30/04.
Sau ngày non sông thống nhất, khi đất nước chưa kịp ngơi nghỉ thì ngọn lửa chiến tranh lại bùng lên ở hai đầu biên giới. Người lính trẻ Mai Văn Kiếng cùng đồng đội lại tiếp tục nhận lệnh hành quân ra mặt trận. Giữa lằn ranh sinh tử của những trận chiến bảo vệ biên cương, anh đã dũng cảm đi qua những trận đánh cam go, vượt qua cái lạnh thấu xương của vùng biên viễn và những đêm thức trắng bám địa bàn. Nhờ bản lĩnh kiên định và năng lực chỉ huy nổi bật, anh đã được tổ chức tin tưởng, đào tạo và phong quân hàm Thiếu úy (U1).
Cuộc chiến đấu bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc diễn ra vô cùng tàn khốc. Trong một trận chiến ác liệt, Thiếu úy Mai Văn Kiếng đã bị thương rất nặng. Giọt máu của người con Nga An đã đổ xuống mảnh đất biên cương để giữ vững bờ cõi cho đất nước. Với tỷ lệ thương tật được xác định lên tới 9/10, anh trở thành một thương binh nặng. Dù mang trên mình những vết thương cào xé thân thể mỗi khi trái gió trở trời, tinh thần thép của người sĩ quan dũng cảm năm xưa vẫn không hề lung lay.
Sau hơn 6 năm hiến dâng trọn vẹn sức trẻ và xương máu cho quân ngũ, đến tháng 08 năm 1981, Thiếu úy Mai Văn Kiếng chính thức phục viên, rời tay súng trở về với quê hương Nga An thân yêu.
Trở lại với cuộc sống đời thường, mang trên mình thương tật tối đa của một thương binh nặng (9/10), cựu chiến binh Mai Văn Kiếng vẫn giữ vững phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ – "tàn nhưng không phế". Anh tiếp tục cống hiến sức mình cho gia đình, làng xóm và luôn là tấm gương sáng ngời về ý chí tự lực tự cường. Hành trình binh nghiệp đầy quả cảm của anh mãi là niềm tự hào kiêu hãnh của gia đình, dòng họ và nhân dân xã Nga An về một thời đại hoa lửa anh hùng.



