Khúc quân hành
Trong ký ức của những người lính Thành cổ mùa hè đỏ lửa năm 1972, anh Hồ Văn Hải được ví như một "lá chắn sống" trên dòng sông Thạch Hãn huyền thoại. Là một người con sinh ra bên dải đất Quảng Trị sông nước, anh thuộc lòng từng con nước, dòng chảy và khúc cua hiểm trở của sông như chính lòng bàn tay mình. Khi cuộc chiến bảo vệ Thành cổ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, anh Hải nhận nhiệm vụ điều khiển chiếc thuyền gỗ nhỏ chuyên chở hàng ngàn lượt chiến sĩ, lương thực và đạn dược sang bờ Bắc tiếp ứng cho mặt trận. Mỗi chuyến đò ngang qua sông trong thời điểm đó là một cuộc đối đầu trực tiếp với cái chết khi máy bay và pháo binh đối phương liên tục dội bom đạn xuống mặt nước tạo thành những cột sóng khổng lồ. Bất chấp đạn pháo rày rò dày đặc và làn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, anh Hải vẫn kiên cường bám trụ con sào, đưa thuyền lướt qua các tọa độ lửa một cách mưu trí và êm thuận. Không ít lần thuyền bị mảnh bom gắm vào mạn vỡ trống hơ trống hoác, anh bình tĩnh một tay chèo, một tay dùng áo tạt nước ra ngoài để giữ cho thuyền không bị chìm giữa dòng chảy xiết. Bằng sự dũng cảm phi thường và tình yêu thương đồng đội sâu sắc, anh đã đưa vô số thương binh từ chiến trường ra vùng giải phóng an toàn và tiếp tế kịp thời từng hòm đạn cho trận địa. Tấm gương hy sinh thầm lặng cùng hình ảnh người chèo đò kiên cường Hồ Văn Hải trên sóng nước Thạch Hãn đã trở thành khúc ca bất tử về lòng dũng cảm của người chiến sĩ cách mạng.


