KHÚC QUÂN HÀNH DƯỚI TÁN RỪNG
Những chặng hành quân xuyên rừng Trường Sơn là thử thách lớn đối với người lính thời chiến. Với bác Phạm Văn Lợi, tiếng bước chân và những khúc quân hành vang lên giữa đại ngàn đã trở thành ký ức đẹp về tinh thần lạc quan, ý chí bền bỉ của tuổi trẻ trong thời hoa lửa.
Những năm tháng ở chiến trường, bác Phạm Văn Lợi cùng đồng đội đã đi qua biết bao cánh rừng già trên tuyến đường Trường Sơn. Hành quân là công việc quen thuộc của người lính công binh. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày, anh em phải mang theo cuốc xẻng, dụng cụ sửa đường cùng ba lô nặng trĩu trên vai để đến những điểm nóng đang cần khắc phục hậu quả bom đạn. Đường rừng khi ấy vô cùng hiểm trở. Ban ngày nắng gắt, đêm xuống sương lạnh phủ kín lối đi. Có đoạn phải bám vào rễ cây mới vượt qua được dốc cao trơn trượt. Dẫu gian khổ nhưng người lính trẻ vẫn luôn động viên nhau bằng những câu chuyện vui và tiếng hát vang giữa núi rừng. Bác Lợi nhớ nhất những lúc cả đơn vị vừa đi vừa hát các bài quân hành quen thuộc. Tiếng hát hòa cùng tiếng bước chân tạo nên bầu không khí đầy khí thế giữa đại ngàn yên tĩnh. Có chiến sĩ còn dùng chiếc bi đông gõ nhịp khiến cả hàng quân bật cười quên đi mệt nhọc. Chính tinh thần lạc quan ấy đã giúp người lính vượt qua những chặng đường dài đầy thử thách. Một lần hành quân trong đêm, đơn vị của bác phải vượt qua khu vực vừa bị bom đánh phá. Đường đất bị cày xới nham nhở, cây rừng đổ ngổn ngang khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Dù ai cũng thấm mệt nhưng không một người bỏ hàng ngũ. Người đi trước soi đường cho người đi sau, cùng nhau vượt qua đoạn đường nguy hiểm để kịp đến nơi làm nhiệm vụ. Đến hôm nay, mỗi khi nhớ về những năm tháng quân ngũ, bác Phạm Văn Lợi vẫn không quên âm thanh của những khúc quân hành vang lên dưới tán rừng Trường Sơn. Với bác, đó không chỉ là tiếng hát của tuổi trẻ mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, đoàn kết và lòng yêu nước của một thế hệ đã sống trọn vẹn trong thời hoa lửa hào hùng.


