Bài viết

Khúc quân hành giữa thời bình

Khúc quân hành giữa thời bình

Nghệ An06/07/2026chi đoàn Xuân Tiêu (Yên Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Bảy lại về.

Những cơn gió mang theo hương lúa chín lướt qua cánh đồng quê, len vào từng con ngõ nhỏ. Trên những con đường rợp bóng cây, màu áo xanh thanh niên lại rộn ràng xuất hiện. Không phải để lên đường ra trận như cha anh năm xưa, mà để tiếp nối một hành trình khác – hành trình gìn giữ ký ức, tri ân quá khứ và dựng xây tương lai.

Có người từng hỏi:

– Khi đất nước đã hòa bình, liệu còn có những "khúc quân hành"?

Tôi tin là có.

Chỉ khác rằng, khúc quân hành hôm nay không còn vang lên giữa tiếng bom đạn, mà được cất lên bằng những bước chân tình nguyện, bằng những việc làm bình dị nhưng đầy trách nhiệm của tuổi trẻ.

Một buổi sáng đầu tháng Bảy, khi mặt trời còn chưa lên cao, sân trụ sở Đoàn xã đã rộn ràng tiếng cười nói. Hơn ba mươi đoàn viên, thanh niên có mặt từ rất sớm. Người chuẩn bị chổi, người mang cuốc, người xếp từng bó hoa, từng ngọn nến lên xe.

Điểm đến của họ là nghĩa trang liệt sĩ.

Những hàng mộ đã phủ một lớp bụi mỏng sau những ngày nắng gắt. Không ai bảo ai, mỗi người lặng lẽ bắt đầu công việc của mình. Có người nhổ cỏ, người lau bia mộ, người quét sạch từng lối đi. Có bạn trẻ cẩn thận dùng chiếc khăn mềm lau từng dòng chữ đã nhạt màu theo năm tháng.

Giữa không gian yên tĩnh ấy, không còn tiếng nói cười rộn rã.

Chỉ còn tiếng chổi khẽ lướt trên nền gạch, tiếng lá cây xào xạc trong gió và lòng biết ơn lặng thầm dành cho những người đã nằm lại.

Một đoàn viên trẻ dừng lại trước ngôi mộ khắc dòng chữ: "Liệt sĩ chưa biết tên."

Bạn cúi đầu thật lâu.

Dù không biết người nằm dưới bia mộ là ai, quê ở đâu, bao nhiêu tuổi, nhưng bạn hiểu rằng, nhờ sự hy sinh của những con người vô danh ấy mà hôm nay mình được sống trong hòa bình.

Không chỉ ở nghĩa trang.

Những ngày tháng Bảy còn là hành trình đến với các gia đình chính sách, thương binh, bệnh binh và Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Có căn nhà cũ cần được sơn lại.

Có khu vườn cần được dọn sạch.

Có bóng đèn đã hỏng từ lâu.

Có mái hiên cần được sửa chữa trước mùa mưa.

Những việc làm tưởng như rất nhỏ ấy lại mang đến niềm vui rất lớn cho những người đã dành cả tuổi xuân cho đất nước.

Một cụ ông là thương binh xúc động nắm lấy tay các bạn trẻ:

– Các cháu đến là ông vui rồi. Không phải vì được giúp việc, mà vì ông biết thế hệ hôm nay vẫn còn nhớ.

Câu nói giản dị ấy khiến ai cũng nghẹn lòng.

Bởi sự tri ân không chỉ nằm ở những bó hoa hay những món quà.

Điều quý giá nhất chính là sự tiếp nối.

Có những đoàn viên tham gia hành trình hỗ trợ thân nhân liệt sĩ đi lấy mẫu ADN để xác định danh tính hài cốt.

Có những bạn miệt mài số hóa thông tin tại các nghĩa trang, giúp lưu giữ hồ sơ liệt sĩ bằng công nghệ.

Có những đội hình thanh niên dành ngày nghỉ để chỉnh trang nhà bia tưởng niệm, vệ sinh đài tưởng niệm, chăm sóc phần mộ anh hùng liệt sĩ.

Có những em học sinh tình nguyện thắp nến tri ân, đọc từng dòng tên trên bia đá và lặng lẽ đặt lên mỗi phần mộ một bông hoa.

Không ai nghĩ đó là việc lớn lao.

Nhưng chính những việc làm bình dị ấy đã nối dài đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", để quá khứ không bao giờ bị lãng quên.

Đêm 26 tháng Bảy.

Hàng nghìn ngọn nến đồng loạt được thắp sáng.

Ánh nến lung linh trải dài giữa những hàng mộ trắng.

Tiếng chuông tưởng niệm ngân lên trong màn đêm tĩnh lặng.

Các đoàn viên đứng nghiêm trang trước Đài tưởng niệm.

Có người chưa từng biết chiến tranh là gì.

Có người chỉ được nghe kể qua những trang sách.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều cảm nhận được sự thiêng liêng của hòa bình.

Tôi nhìn những gương mặt trẻ dưới ánh nến.

Trong ánh mắt họ không chỉ có niềm xúc động.

Mà còn có sự tự hào.

Có ý chí.

Có trách nhiệm.

Bởi họ hiểu rằng, thế hệ mình không còn cầm súng bảo vệ Tổ quốc như cha anh năm xưa.

Nhưng họ có một sứ mệnh khác.

Đó là học tập thật tốt.

Lao động thật hăng say.

Xung kích trong mọi phong trào.

Tiên phong trong chuyển đổi số.

Chung tay xây dựng nông thôn mới, bảo vệ môi trường, giữ gìn an ninh trật tự và góp phần làm cho quê hương ngày càng giàu đẹp.

Đó cũng là cách để tiếp nối truyền thống cách mạng.

Đó cũng là một hình thức cống hiến.

Có người từng nói:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn