Cựu chiến binh

Khúc Quân Hành Nơi Biên Cương Hiểm Trở

Lào Cai20/05/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu như câu chuyện của thế hệ cha anh năm 1969 là cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại, thì câu chuyện của người cựu chiến binh Cù Văn Chính (sinh năm 1957) lại gắn liền với một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng oanh liệt khác: cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Nhập ngũ năm 1977 khi vừa tròn 20 tuổi mười mươi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, và xuất ngũ năm 1982, 5 năm binh nghiệp của ông Cù Văn Chính là những năm tháng nếm mật nằm nằm ở vùng biên cương hiểm trở, đồng cam cộng khổ cùng đồng đội đi qua những khúc quanh ngặt nghèo nhất của lịch sử nước nhà cuối thập niên 70, đầu thập niên 80.

Khúc Quân Hành Nơi Biên Cương Hiểm Trở

Bước chân vào quân ngũ khi đất nước vừa im tiếng súng chống Mỹ chưa lâu, chàng thanh niên Cù Văn Chính cùng các đồng đội chưa kịp quen với cuộc sống hòa bình đã phải tiếp tục ba lô trên vai, hướng về những dải biên cương xa xôi của Tổ quốc.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là những tháng ngày cùng đồng đội bám chốt, tuần tra trên các cao điểm hiểm trở. Địa bàn đóng quân ngày ấy vô cùng khắc nghiệt: địa hình núi đá tai mèo sắc nhọn, sương muối phủ trắng xóa mỗi ban sương, và cái lạnh thấu xương thịt của vùng biên viễn. Nhưng gian khổ nhất vẫn là sự thiếu thốn về nhu yếu phẩm. Những bữa cơm độn sắn mốc, những bát canh rau rừng không muối, và đặc biệt là cơn khát quay quắt mỗi khi mùa khô đến, khi nguồn nước dưới suối bị cắt đứt hoặc bị địch rình rập.

"Gian khổ là thế, nhưng tình đồng đội ngày ấy sao mà vẹn nguyên, trong sáng đến lạ kỳ. Một điếu thuốc lào bẻ đôi, một bát nước suối chia nhau từng hớp, cái chăn mỏng đắp chung hai người giữa đêm đông lạnh giá... Chính cái hơi ấm của tình đồng chí đã giúp chúng tôi giữ vững tay súng." – Những ký ức ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông.

Trận Đánh Giữa Làn Sương Mù Và Lời Hứa Đồng Đội

Trong suốt 5 năm chiến đấu, có một kỷ niệm khắc sâu vào tâm khảm của cựu chiến binh Cù Văn Chính, đó là một buổi sáng mùa đông sương mù dày đặc, đơn vị của ông bị một toán quân địch phục kích bất ngờ khi đang làm nhiệm vụ tuần tra đường biên. Tiếng súng nổ chát chúa xé toạc sự tĩnh lặng của núi rừng. Do yếu tố bất ngờ và địa hình trống trải, một vài đồng đội của ông đã bị thương ngay từ loạt đạn đầu.

Trong làn sương mù dày đặc không nhìn rõ mặt người, ông Chính cùng một người đồng đội thân thiết tên Bình đã nhanh chóng lợi dụng các hốc đá để bắn trả, thu hút hỏa lực của địch về phía mình để các chiến sĩ khác kịp thời dìu các đồng chí bị thương vào khu vực an toàn. Địch cậy thế đông quân, liên tục áp sát. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông Bình bị một viên đạn súng trường găm vào bả vai, máu chảy loang cả chiếc áo trấn thủ.

Thấy bạn bị thương, ông Chính định lao ra băng bó thì ông Bình hét lớn: "Chính, kệ tao! Bắn chặn hướng bên trái, chúng nó đang định sườn đấy!". Không một chút do dự, ông Chính nghiến răng, siết chặt tay súng bắn chuẩn xác vào toán địch đang bò lên, đẩy lùi đợt tiến công của chúng. Phải mất hơn hai tiếng đồng hồ giằng co quyết liệt, khi lực lượng tiếp viện của ta đến nơi, toán quân địch mới chịu rút lui.

Khi trận đánh kết thúc, ông Chính lao đến cõng người bạn chiến đấu của mình trên lưng, chạy bộ suốt mấy cây số đường rừng dốc đứng để về trạm y tế trung đoàn. Trên lưng ông, máu của người bạn hòa cùng mồ hôi của chính ông. May mắn thay, người đồng đội ấy đã được cứu sống kịp thời. Phút giây nhìn bạn mở mắt cười trên giường bệnh, ông Chính mới thở phào nhẹ nhõm, hai người nắm chặt tay nhau, không nói lời nào mà nước mắt cứ trào ra vì biết mình và đồng đội đã cùng nhau bước qua cửa tử.

Trở Về Giữa Đời Thường

Năm 1982, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, người chiến sĩ Cù Văn Chính nhận quyết định xuất ngũ, giã từ cây súng để trở về quê hương.

5 năm quân ngũ không dài so với một đời người, nhưng là quãng thời gian đã tôi luyện nên ý chí, bản lĩnh của một người lính Bộ đội Cụ Hồ. Trở về với cuộc sống đời thường, dù đối mặt với muôn vàn khó khăn của thời kỳ bao cấp, ông vẫn giữ vững phẩm chất kiên cường năm xưa, tích cực lao động sản xuất và tham gia các hoạt động tại địa phương.

Đối với cựu chiến binh Cù Văn Chính, những vết thương khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng những ký ức về một thời gian khổ mà hào hùng, về những người đồng đội đã cùng chia ngọt sẻ bùi nơi biên cương, sẽ mãi là tài sản vô giá, là ngọn lửa sưởi ấm và soi sáng cho thế hệ con cháu mai sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn