Khúc quân hành thầm lặng
Chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức tuổi trẻ vẫn luôn rực cháy trong lòng ông Đỗ Duy Hùng. Năm 1957, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh thanh niên ấy hăng hái lên đường nhập ngũ. Anh được phân công vào đơn vị công binh, đóng quân tại vùng núi rừng Sơn La hiểm trở. Giữa đại ngàn Tây Bắc, công việc của Hùng cùng đồng đội vô cùng gian khổ và đối mặt hiểm nguy. Hàng ngày, anh phải rà phá bom mìn, xẻ đá mở những cung đường hành quân cho bộ đội. Mỗi thước đường thông suốt là bao nhiêu giọt mồ hôi và cả máu xương của chiến sĩ đổ xuống. Đến năm 1960, trong một lần thực hiện nhiệm vụ phá bom nổ chậm, anh không may bị thương nặng. Vết thương nghiêm trọng buộc người lính trẻ phải rời xa súng đạn, chia tay đơn vị để phục viên. Trở về quê nhà Hưng Yên, anh không chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục tham gia ban chỉ huy quân sự xã. Với tác phong kỷ luật, anh dốc sức lãnh đạo lực lượng dân quân, giữ gìn trật tự bình yên xóm làng. Những đóng góp bền bỉ của anh đã được ghi nhận xứng đáng bằng tấm Huân chương Kháng chiến. Đó chính là đóa hoa lửa lấp lánh chứng kiến một thời thanh xuân cống hiến hết mình cho đất nước. Giờ đây, khi đã chọn thôn 9, xã Thượng Bằng La làm nơi an hưởng tuổi già, ông vẫn sống rất mẫu mực. Ông luôn là tấm gương sáng ngời, một cựu chiến binh kiên trung mang phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Câu chuyện của ông mãi là bài học sâu sắc truyền lửa yêu nước cho thế hệ con cháu mai sau.


